32. Quyền Lực Không Phân Giới

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiến thắng ở Hắc Phong Cốc không làm kinh thành náo loạn.
Ngược lại, nó khiến mọi thứ lắng xuống một cách đáng sợ.
Bởi khi một trận chiến kết thúc quá nhanh chóng, người ta không còn lý do để tranh cãi, chỉ còn lựa chọn chấp nhận.
Chiến báo được công bố công khai ngoài triều ba ngày.
Không ai xé.
Không ai dám sửa.
Tên Cố Hoài đứng đó, bên cạnh hai chữ “đại thắng”, giống như một vết khắc không thể xóa trên tấm bia vừa dựng của triều Khai Nguyên.
Nhưng điều khiến triều thần thực sự lặng im, không phải chiến thắng.
Mà là phản ứng của nữ đế.
Không đại thưởng.
Không phong vương.
Không tổ chức yến tiệc ăn mừng chiến công.
Thẩm Chiêu Dương chỉ ban một đạo chỉ.
“Trấn Bắc quân trở về vị trí cũ, chỉnh đốn quân kỷ, không tiếp tục truy kích.”
Chỉ vậy thôi.
Một số võ quan không hiểu. Thắng rồi, sao không đánh tiếp? Nhưng những người thật sự hiểu quyền lực, lại lạnh toát sống lưng.
Bởi nữ đế không muốn thắng thêm.
Nàng muốn dừng lại đúng thời điểm.
Buổi triều thứ mười sau chiến thắng, điện Thừa Thiên đông đúc hơn thường lệ.
Không ai xin nghỉ.
Không ai vắng mặt.
Ai cũng biết, hôm nay sẽ có điều gì đó được quyết định.
Thẩm Chiêu Dương bước vào.
Lần đầu tiên kể từ khi đăng cơ, nàng mới khoác lên mình long bào.
Không rực rỡ.
Không thêu thùa cầu kỳ.
Mà đơn giản đến mức lạnh lẽo.
Nhưng khi nàng ngồi xuống long ỷ, không ai còn để ý đến màu sắc nữa.
Chỉ còn cảm nhận được sức nặng của nó.
“Trẫm hỏi một câu,” nàng mở lời.
“Sau trận Hắc Phong Cốc, các khanh còn có điều gì nghi hoặc không?”
Không ai đáp.
Không phải vì sợ.
Mà vì không còn nghi ngờ nào đủ trọng lượng để nêu ra.
Một vị đại thần cao tuổi bước ra.
Chính là người từng phản đối nàng gay gắt nhất những ngày đầu tiên.
Ông quỳ xuống.
“Thần,” giọng ông khàn, “xin nhận lỗi.”
Cả điện im lặng.
Nhận lỗi trước triều, là tự cắt đứt đường lui chính trị của mình.
Nhưng ông vẫn làm.
“Thần từng nghĩ,” ông nói tiếp, “nữ nhân nắm quyền sẽ mềm yếu.”
“Nhưng thần quên,” ông cúi đầu sát đất, “quyền lực không phân biệt nam nữ.”
“Chỉ phân biệt người có thể gánh vác được hay không.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn ông.
Rất lâu.
Rồi nàng nói.
“Trẫm không cần khanh nhận lỗi.”
“Trẫm chỉ cần,” ánh mắt nàng dừng lại nơi ông quỳ, “khi trẫm còn gánh vác, các khanh đừng buông tay.”
Một câu ấy, nhẹ.
Nhưng nặng hơn bất kỳ lời răn dạy nào.
Ngay trong buổi triều đó, nàng ban xuống đạo chỉ cuối cùng của cuộc đời mình, được ghi chép trong sử sách.
Không phải mở rộng bờ cõi.
Cũng không phải đại cải cách.
Mà là một điều chưa từng có tiền lệ trong lịch sử.
“Bỏ quy định truyền ngôi theo giới.”
“Hoàng vị, từ nay chỉ xét năng lực của người kế vị.”
Cả triều đình chấn động.
Có người há hốc miệng.
Có người run rẩy tay chân.
Có người quỳ sụp xuống.
Một vị lễ quan run rẩy bước khỏi hàng.
“Bệ hạ,” ông nói, “điều này… trái với tổ chế.”
“Tổ chế,” Thẩm Chiêu Dương hỏi, “là để giữ vững quốc gia.”
“Nếu tổ chế không còn phù hợp để giữ vững quốc gia,” nàng nhìn thẳng, “thì phải sửa đổi.”
Không ai dám nói thêm.
Bởi người nói câu đó, đang ngồi trên ngai vàng do chính năng lực của mình mà giành được.
Sau buổi triều, Cố Hoài được gọi vào Trường Dương Cung.
Lần này, không có bản đồ.
Không có binh phù.
Chỉ có hai người họ.
“Ngươi nghĩ gì?” nàng hỏi.
Về đạo chỉ vừa ban xuống.
Cố Hoài không trả lời ngay.
Hắn nhìn nàng.
Rất lâu.
“Thuộc hạ nghĩ,” hắn nói chậm, “từ hôm nay, người sẽ không có người kế vị an toàn nữa.”
“Bất kỳ ai,” hắn siết tay, “cũng có thể bị đem ra so sánh.”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Đúng.”
“Vậy,” hắn hỏi tiếp, “người không sợ điều đó sao?”
Nàng cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Ta sợ,” nàng nói thật.
“Nhưng ta sợ thiên hạ đặt nhầm người lên ngai vàng hơn.”
Im lặng kéo dài.
Cố Hoài đột nhiên quỳ xuống.
Không theo lễ nghi.
Không theo quân kỷ.
“Thuộc hạ,” hắn nói, “xin được theo người đến cùng.”
Không thề thốt.
Không hứa hẹn.
Chỉ là một câu nói đơn giản: “theo”.
Thẩm Chiêu Dương không đỡ hắn dậy.
Nàng chỉ nói.
“Ngươi không theo ta.”
“Ngươi,” nàng nhìn thẳng, “là theo thiên hạ.”
Nhiều năm sau.
Triều Khai Nguyên đi vào sử sách với những trang vàng.
Không phải triều đại thái bình thịnh trị nhất.
Nhưng là triều đại không còn tranh cãi về giới tính của người nắm quyền.
Trong dân gian, có một giai thoại được lưu truyền.
Rằng có một ngày, nữ đế tự tay đốt một cuốn sách.
Cuốn sách ấy kể về một Trưởng công chúa làm nền cho người khác xưng đế.
Người ta hỏi vì sao.
Nữ đế chỉ nói một câu.
“Trang đó viết sai rồi.”
Đêm cuối cùng được sử sách ghi lại.
Thẩm Chiêu Dương đứng một mình trên tường thành.
Gió thổi mạnh mẽ.
Không có quần thần theo hầu.
Không có tiếng hô vang.
Chỉ có nàng.
Và cả thiên hạ đang nằm dưới chân nàng.
Nàng biết rõ.
Ngai vàng không thuộc về mình mãi mãi.
Nhưng con đường nàng mở ra sẽ còn đó.
Dành cho những người đến sau.
Bất kể họ là ai.
Trang sách cuối cùng khép lại.
Không phải bằng tình yêu.
Không phải bằng máu.
Mà bằng một lựa chọn.
Quyền lực không chọn giới tính.
Thiên hạ chọn người có thể gánh vác được.