139. Chương 139

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Lạc viết xong dòng chữ đó, cậu khẽ nở một nụ cười, nhưng nụ cười nhạt nhòa ấy khiến cậu như biến thành một người khác so với trước đây. "Thứ dục vọng này chẳng phải là quá dơ bẩn sao?"
"Cạch." Chiếc que chỉ bảng nhỏ dài bị đôi ngón tay thon dài trong chiếc găng trắng bẻ gãy thành hai nửa.
Thầy giáo trẻ đẹp trai thu lại nụ cười nơi khóe môi, khuôn mặt trở nên vô cảm.
Không khí nặng nề bao trùm khắp phòng học.
Giang Lạc giữ vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt phượng trước đây từng ánh lên vẻ sắc bén lạnh lùng, giờ đây lại trở nên xa cách vô cùng, tựa như một vị thần thoát tục, không vương chút bụi trần.
Trì Vưu cười mấy tiếng dồn dập: "Dơ bẩn?"
Tiếng cười của hắn đột ngột tắt lịm, hắn âm u lặp lại: "Bẩn?"
Trong lòng Giang Lạc sướng đến tột độ.
Đúng vậy, anh bẩn, anh bẩn muốn chết luôn.
Ác quỷ mặt mày u ám, ngước mắt nhìn Giang Lạc, hắn dùng chiếc que chỉ bảng còn lại gõ gõ lên bảng đen: "Tiếc thật, bạn Giang Lạc, câu này em cũng trả lời sai mất rồi."
Giang Lạc lẳng lặng nhìn hắn.
Trì Vưu nói: "Thầy chỉ nói lên giường thôi, sao em có thể dùng từ thô tục như thế để hình dung?"
Miệng Giang Lạc như được cài một công tắc chuyên dùng để chọc tức ác quỷ, cậu bắt chước dáng vẻ không vương khói lửa trần gian của Túc Mệnh Nhân, bất đắc dĩ thốt lên: "Thầy à, dù có dùng từ gì thì nó cũng miêu tả cùng một chuyện mà."
"Thầy nghĩ nó thô tục, chỉ vì chuyện đó thô tục mà thôi, chứ nó không liên quan đến việc dùng từ. Mà loại chuyện này, càng nói sẽ càng bẩn."
Nói xong, Giang Lạc định bước xuống bục giảng, nhưng trong chớp mắt đã bị đẩy mạnh vào bảng đen. Má cậu cọ vào những dòng chữ trên bảng, dính đầy bụi phấn thô ráp.
Hai tay cậu bị ghì chặt ra sau lưng, ác quỷ áp sát vào lưng cậu, khóa chặt cổ tay cậu, giọng nói lạnh lùng: "Đã cho em hai cơ hội nhưng em vẫn chưa trả lời được, em khiến thầy rất thất vọng."
"Thầy phải phạt em, để em biết rằng sau này phải nghiêm túc nghe thầy giảng bài."
Mắt Giang Lạc lóe lên, phạt cái gì?
"Thầy." Cậu thở dài nói, dường như không thể hiểu nổi cơn giận của Trì Vưu, "Thân là thầy giáo, thầy không nên đối xử với học sinh như thế. Nhưng rõ ràng bây giờ thầy sẽ không nghe lời khuyên của em."
Ngay cả giãy dụa cậu cũng không thèm, cậu càng như vậy, lửa giận của ác quỷ lại càng bùng lên dữ dội hơn. Giang Lạc biết rõ trong lòng nhưng lại cố ý nghiêng đầu, bình thản khuyên răn: "Thầy à, thầy làm thế này là sai rồi."
Miệng nói sai, đuôi mắt lại khẽ nhướng lên, mang ý khuyên nhủ, thoạt nhìn thì giống như vô dục vô cầu, nhưng đường cong quyến rũ ấy lại rõ ràng như một diễm quỷ muốn cướp đoạt mạng người.
Phần bụng Trì Vưu bỗng nhiên bị thứ gì đó khẽ lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, ác quỷ khẽ khựng lại, hắn cúi đầu nhìn hai tay Giang Lạc.
"Xin lỗi." Giang Lạc mới chợt phản ứng, nhíu mày, thản nhiên nói: "Tay của em bị thầy nắm hơi đau."
Đau là đương nhiên, dù sao cổ tay cũng đã xuất hiện mấy vết bầm tím rồi. Lòng bàn tay tụ máu, mười ngón đã đỏ bừng.
Giống như một cánh hồng bị nghiền nát.
Cơn thịnh nộ của ác ma như bị chia thành hai nửa: một phần là càng bực bội hơn vì bị vẻ thờ ơ lạnh nhạt lúc này của Giang Lạc chọc giận, phần còn lại là ngọn lửa giận bùng lên do bị Giang Lạc khiêu khích.
Nhưng so với việc giải tỏa cơn tức giận này, hắn càng muốn ép Giang Lạc trở về dáng vẻ ban đầu hơn.
Giang Lạc không giãy dụa, không khiêu khích, yếu ớt đến nỗi dù Trì Vưu có bóp chết cậu thì cậu cũng sẽ không phản kháng, rất giống một con rối đã mất đi linh hồn. Trì Vưu không biết vì sao mình lại tức giận và bạo ngược đến thế, nhưng sau khi biết Giang Lạc đã ngâm mình trong Hồ Thiên Bích cùng với Túc Mệnh Nhân, trán hắn lập tức giật giật, lý trí rơi vào bờ vực tăm tối.
Trì Vưu nhìn Giang Lạc.
Cho dù vẻ mặt có chút dao động thì nội tâm của thanh niên tóc đen vẫn cực kỳ bình tĩnh. Sự bình tĩnh này không giống với sự bình tĩnh mà Giang Lạc dùng để chống cự hắn khi trước, mà nó là sự trống rỗng từ việc không màng đến sống chết, không còn dục vọng.
Tôi thật sự rất ghét dáng vẻ này của em.
Ác quỷ "muốn".
Không có dục vọng?
Vậy sinh ra dục vọng là được.
Thấy dơ bẩn?
Vậy cứ khiến em bẩn hơn là được.
Hắn sẽ khiến Giang Lạc trở về dáng vẻ trước kia.
"Bẩn?" Ác quỷ đột nhiên cười, "Ai bẩn?"
Dù thanh niên tóc đen bị hắn khống chế đã mất đi hứng thú đối kháng, nhưng cậu cũng không hề sợ hãi: "Thầy."
"Tôi à..." Ác quỷ thở dài đầy ẩn ý: "Hóa ra là tôi bẩn."
"Em nói rất đúng," ác quỷ cười khẽ, cúi đầu đặt một nụ hôn mang ý xâm phạm lên phần gáy không chút phòng bị của Giang Lạc, "Tôi có dục vọng với em, dục vọng bẩn thỉu, tôi cũng bẩn thỉu."
Một sự hưng phấn kỳ lạ nhuộm đỏ đôi mắt ác quỷ, giọng hắn dần dần trở nên khàn khàn đầy gợi cảm: "Vậy tôi vấy bẩn em luôn là được."
Bàn tay còn lại của hắn nắm lấy ngón tay Giang Lạc.
Tay của con người dù có mạnh đến đâu cũng không thể chống lại sức mạnh của ác quỷ.
Làn da Giang Lạc mịn màng và đàn hồi, ác quỷ gần như đã có một điệu múa mờ ám từ mu bàn tay đến kẽ hở giữa các ngón tay cậu.
Giang Lạc cau mày, ngữ điệu vẫn bình thản: "Tôi không hứng thú với anh."
Trì Vưu cúi đầu, từ góc nhìn của hắn, thân hình đơn bạc của thanh niên càng thêm nổi bật vẻ thon gầy dưới sự khống chế của hắn. Tiếng quạt quay càng lúc càng lớn, ác quỷ cười quỷ dị: "Tôi thấy hứng thú với em là được rồi."
Lông mày Giang Lạc cau chặt hơn, mỗi một biến hóa trong biểu cảm của cậu ngay lúc này đều sẽ khơi dậy sự hưng phấn bệnh hoạn của ác quỷ. Thậm chí ác quỷ còn cố ý để lại sơ hở để cậu tránh thoát, đúng vậy, hắn thấy thanh niên tóc đen chần chừ một lát, sau đó vẫn thoát ra khỏi sự khống chế của hắn.
Tóc ác quỷ hơi rối, bên dưới cặp kính gọng vàng, đôi mắt hắn ánh lên sự xấu xa hệt như quái vật dưới vực sâu.
Thanh niên tóc đen đã bị tẩy sạch dục vọng đã bị hắn khơi gợi thành công cảm xúc, hơi chán ghét mà nói: "Đừng động vào tôi."
Tiếng cười của ác quỷ vang lên từ thấp đến cao, những học sinh dưới bục giảng cũng nở nụ cười. Tiếng cười hòa lẫn vào nhau, trở nên vừa quỷ dị vừa đáng sợ. Giang Lạc xoay đầu nhìn lại, những học sinh kia có vẻ ngoài vô cùng đáng sợ, bọn họ nhìn chằm chằm vào Giang Lạc, rõ ràng đã thấy hết nụ hôn mờ ám vừa rồi giữa Giang Lạc và ác quỷ.
Giang Lạc đứng trên bục giảng, không biết có nên xuống dưới hay không.
Ác quỷ đến cạnh bục giảng, hắn dùng que chỉ bảng gõ gõ lên mép bục giảng, mỉm cười nói với Giang Lạc: "Bạn học Giang, ngồi đây đi."
Giang Lạc không nhúc nhích, ác quỷ nói: "Em muốn thầy ôm em qua à?"
Hắn tiến lên trước, gạt hai tay Giang Lạc đang cố ngăn cản mình, cưỡng ép ôm lấy Giang Lạc, đặt cậu ngồi xuống cạnh bục giảng.
Hai tay ác quỷ chống ở hai bên bục giảng, giam Giang Lạc giữa hai tay mình, tư thế chiếm hữu của người đàn ông đã nói lên tất cả, hắn cười nhạt nhìn Giang Lạc: "Không ngờ em cũng có ngày này."
"Chút thủ đoạn nhỏ đã có thể khống chế được em, đúng là khiến tôi thất vọng," ác quỷ thờ ơ nói, nhưng đôi mắt lại nhìn Giang Lạc chăm chú, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của cậu, "Phải nói em không hổ là nhân loại nhỉ? Vẫn cứ yếu như vậy."
Sau khi bị nhân loại này lừa gạt nhiều lần, lần này ác quỷ không thể không nghi ngờ Giang Lạc đang giả vờ để lừa hắn tiếp.
"Đối phương là ai? Túc Mệnh Nhân?" Trì Vưu dò hỏi từng chút một, cười nhạo nói: "Ông ta kiểm soát em dễ như trở bàn tay nhỉ."
Miệng hắn nói vậy, tay lại bắt đầu vuốt ve cơ thể Giang Lạc một cách ẩn ý.
"Giang Lạc, cậu cũng đã biến thành một người vô vị rồi."
Giang Lạc mở to mắt nhìn ác quỷ, "Không liên quan tới người khác, tôi chỉ đơn thuần cảm thấy anh cho tôi cảm giác dơ bẩn mà thôi."
Khóe môi đang cong lên của ác quỷ khẽ cứng lại.
Một lát sau, hắn đột nhiên phẩy tay một cái.
Đám học sinh giả trong phòng học biến mất không thấy tăm hơi.
Khóe mắt Giang Lạc liếc nhìn ra sau lưng, không rõ tại sao hắn lại khiến đám người giả kia biến mất.
Lúc đang suy tư, cậu đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực ở sau gáy.
Áp lực này giống như một bàn tay khổng lồ đang đè nặng lên lưng cậu, ép đầu cậu xuống, buộc cậu phải áp sát vào ác quỷ, chủ động dâng môi mình lên.
Ác quỷ khẽ cười, thưởng thức đôi môi của cậu thanh niên, hôn một cách không chút lưu tình.
Nụ hôn này cực kỳ hung hăng, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống Giang Lạc, môi cậu rách da rách thịt, máu me đầm đìa.
Giang Lạc thờ ơ không hợp tác, bắt đầu hơi giãy dụa.
Nụ hôn này vội vàng dừng lại.
Đôi mắt ác quỷ u ám vì bị đẩy ra, thanh niên ngồi ở một bên bục giảng, một sợi chỉ bạc kéo dài từ môi cậu. Ánh mắt cậu dao động mạnh hơn khi nhìn về ác quỷ, tất cả đều cực kỳ tuyệt vời, ác quỷ có cảm giác như mình đã tái tạo Giang Lạc, hắn nhếch môi: "Vậy chúng ta tranh thủ vào vấn đề chính đi."
*
Ác quỷ hôn lên đuôi mắt Giang Lạc.
Trên bục giảng, phấn viết và cốc giữ ấm rơi tứ tung xuống mặt đất.
"Em cũng bẩn." Ác quỷ cố ý khoa trương sự kinh ngạc, "Thật bẩn."
Hắn cười vài tiếng.
Mồ hôi nhỏ xuống, tiếng cánh quạt cũ kỹ quay vang lên trên đỉnh đầu, nhưng nó không mang gió mát đến mà thay vào đó là sự bức bối khó chịu.
Cửa sổ đóng chặt, cửa phòng học cũng bị đóng kín mít, gió mát bên ngoài không thổi vào được, mồ hôi ngày càng ra nhiều hơn.
Hai tay Giang Lạc căng cứng, gân xanh trên cổ nổi lên, máu huyết lưu thông nhanh chóng.
Tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Bịch, bịch.
Ác quỷ tận mắt thấy ánh mắt tĩnh lặng của thanh niên tóc đen cuối cùng cũng xuất hiện gợn sóng, dáng vẻ vô tình vô dục đã bị hắn đánh nát, cảm xúc chân thực hiện lên từ tận đáy mắt.
Điều này gần như đã khiến mỗi một dây thần kinh của Trì Vưu đều run lên vui vẻ.
Thanh niên tóc đen tỉnh táo lại, không dám tin vào tình huống trước mắt, không chút do dự đá ác quỷ một cước. Giả vờ kinh hoảng sau khi khôi phục lại bản tính: "Trì Vưu —— "
Hai mắt rực lửa, hận đến nghiến răng.
Ác quỷ lại cười ra tiếng, tâm trạng của hắn tốt đến mức người mù cũng có thể nhận ra, nắm lấy mắt cá chân Giang Lạc đang dùng toàn lực đá tới: "Bạn học Giang, vừa tỉnh lại đã nhiệt tình vậy sao? Dù em có muốn cảm ơn thầy vì đã thức tỉnh em thì cũng không cần gấp gáp muốn ôm ấp thân mật như vậy chứ."
Hắn áp chế mọi đòn tấn công của Giang Lạc, mạnh mẽ tiến đến gần, bóp lấy cằm Giang Lạc, nhìn đôi mắt sinh động của thanh niên đến xuất thần, đôi mắt như có đốm lửa, dường như linh hồn ác quỷ cũng rung động theo. Hắn đột nhiên cười khẽ, tiếng cười mang tố chất của một kẻ điên khiến người ta phải nổi da gà.
Ác quỷ nói: "Tôi thật sự có hơi muốn củng cố vị trí tình nhân của chúng ta rồi đó."
Mắt Giang Lạc đột ngột trợn to.
*
Tám giờ sáng, chân trời đã bừng sáng.
Mí mắt thanh niên tóc đen trên giường khẽ run lên, mồ hôi trên trán cậu làm ướt vỏ gối, cũng làm ướt mái tóc đen, trong vẻ chật vật nhưng lại toát ra hơi thở khô nóng của tuổi trẻ.
Thật lâu sau, cậu khẽ rên rỉ, cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt.
Giang Lạc lười biếng hồi tỉnh, vén chăn lên nhìn một chút, rồi lập tức cau mày lại.
Tự lẩm bẩm: "Giữa mùa đông mà còn phải giặt quần..."
Nhưng giờ phút này toàn thân cậu đều toát ra vẻ lười biếng, không muốn nhúc nhích chút nào. Suy nghĩ một lát, Giang Lạc vui vẻ quyết định vứt hết đống quần bẩn.
Cậu vươn vai một cái, chậm rãi đứng dậy từ trên giường. Chỉnh trang bản thân xong mới đi đến trước gương nhìn dáng vẻ của mình lúc này.
Hai má đỏ bừng, môi cũng đỏ như máu. Trông cứ như đang bị sốt do cảm mạo, nhưng giữa đôi lông mày của thanh niên vẫn còn vương vấn mùi vị sau khi xong việc.
Vừa nhìn đã biết không phải bị bệnh mà là giải quyết xong vấn đề sinh lý.
Khóe mắt Giang Lạc giật giật, ung dung quay người đốt sạch quần áo bẩn.
Cảm giác tối qua không tồi chút nào.
Khóe miệng Giang Lạc cong lên, ngâm nga hát, ngón tay không kìm được khẽ vuốt ve.
Tiếc là sau đó không có thuốc để hút, nhưng không sao, cậu vẫn rất vui vẻ.