140. Lời Tiên Tri Của Túc Mệnh Nhân

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Lời Tiên Tri Của Túc Mệnh Nhân

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp.
Giang Lạc lười biếng kéo ghế ra ngồi trước cửa, thư thái tựa lưng vào tường, phơi nắng hệt như một ông lão vậy.
Ánh nắng chói chang chiếu lên gương mặt cậu, khiến đồng tử Giang Lạc như được nhuộm thành màu vàng kim. Mái tóc đen sau gáy lộn xộn, vài sợi tóc con bay lên vì tĩnh điện cũng ánh lên sắc vàng dưới nắng.
Hơi lạnh của mùa đông phả vào mũi. Vào mùa này, thời tiết thường hanh khô, môi dễ nứt nẻ, da dễ bong tróc. Nhưng Giang Lạc lại khác, gương mặt cậu tràn đầy sức sống, tinh thần sảng khoái. Cậu liếm môi, dù hơi khô nhưng chẳng đáng ngại. Cậu lười đến nỗi không muốn đứng dậy rót một cốc nước, quả thật là lười biếng đến mức không muốn nhúc nhích.
Dư vị của mộng xuân khiến người ta ngáp ngắn ngáp dài, trông thật biếng nhác.
Nhưng lần này tốt hơn lần trước ở chỗ không cần phải dọn dẹp. Dù tinh thần thoải mái, nhưng cơ thể cũng không hề vấy bẩn. Giang Lạc hơi híp mắt, tiếc nuối nghĩ, không biết có phải vì lần này chỉ là trong mơ hay không mà tối qua ác quỷ lại mãnh liệt lạ thường, đến nỗi Giang Lạc còn không có cơ hội để trêu chọc hắn.
Giang Lạc đã tính toán kỹ lưỡng. Nếu phương pháp lợi dụng ác quỷ trong mộng có hiệu quả, cậu sẽ giả vờ lạnh lùng hơn mỗi ngày, sau bảy ngày sẽ trở mặt vô tình, chắc chắn sắc mặt Trì Vưu sẽ rất khó coi.
Nghĩ đến đây, Giang Lạc không nhịn được mà xoay người bật cười, cười đến mức bả vai cũng run run. Nhưng cười xong, Giang Lạc lại bắt đầu chán đến ngẩn người.
Ác quỷ hiện lên trong đầu óc cậu.
"Ta thật sự có hơi muốn củng cố vị trí tình nhân của chúng ta rồi đó."
Ác quỷ vừa dùng sức va chạm, vừa dùng năm ngón tay lạnh băng như tay người chết mạnh mẽ đan vào tay Giang Lạc, mang theo mùi mồ hôi và tình dục, khó hiểu thốt lên: "Em nói rất đúng, ta thích em, Giang Lạc."
Hắn thừa nhận.
"Thật đáng tiếc."
"Từ giờ trở đi, từng tấc da, từng giọt máu của em."
"Đều là của ta."
Ánh nắng ấm áp của mùa đông khiến người ta thấy buồn ngủ.
Giang Lạc định thần lại, không khỏi "chậc" một tiếng.
Nể mặt cảm giác thoải mái tối qua, Giang Lạc không thèm so đo mấy câu Trì Vưu đã nói với cậu.
Của hắn ư? Hắn nằm mơ đi.
Ánh mắt Giang Lạc chuyển đến trên bồn hoa, đầu giật giật, lại nghĩ tới chuyện Trì Vưu thích mình.
Cậu nhíu mày lại, xoa xoa mi tâm, đột nhiên thấy hơi phiền muộn.
Dù cho Trì Vưu có thích cậu hay không, Giang Lạc phải trả lại ba lần bị giết trước rồi tính tiếp.
Thời gian phơi nắng trôi qua thật nhanh. Đến mười giờ, một tiểu đồng đến tìm Giang Lạc, "Sư huynh, đạo trưởng mời huynh đến hồ suối nhỏ."
So với hôm qua, hôm nay Giang Lạc đã chuẩn bị sẵn quần áo để thay thế. Cậu cầm đồ rồi theo tiểu đồng đến hồ suối nhỏ.
Khi đến nơi, Vi Hòa đạo trưởng và Túc Mệnh Nhân đã đứng chờ sẵn bên hồ.
Giang Lạc chào họ, "Đạo trưởng, Túc Mệnh Nhân."
Túc Mệnh Nhân gật đầu cười, "Hôm nay trông con rất có tinh thần."
Giang Lạc khẽ cười, "Sau khi ngâm nước thánh, thể xác và tinh thần đã thư thái hơn rất nhiều."
Mặt Vi Hòa đạo trưởng không khỏi lộ vẻ tự hào. Ông vuốt râu, "Chính vì công hiệu này mà nước thánh mới được người ta săn đón. Giờ cũng không còn sớm nữa, Giang Lạc, con mau xuống nước đi."
Giang Lạc nhìn mặt nước trong veo như mới, kiềm nén sự phiền muộn trong lòng, chậm rãi cởi bỏ quần áo, tựa như đang tán gẫu mà hỏi: "Đạo trưởng, khi nào sư phụ con mới được vào?"
"Không nay thì mai..." Vi Hòa đạo trưởng đáp, "Sư phụ con rất quan tâm con, chưa đầy một tháng mà ông ấy đã muốn biết ô uế trên người con đã được thanh tẩy đến đâu rồi. Con đừng lo, mặc dù hôm qua con vừa lên đỉnh núi, ô uế tuy được loại bỏ rất muộn, nhưng ta đảm bảo với con, tối đa chỉ năm, sáu ngày nữa thôi, toàn thân con sẽ trở nên thanh tịnh, muốn học gì cũng được."
Giang Lạc cười nhạt một tiếng: "Phép thuật đều là vật ngoài thân, con đã không còn quan tâm đến chúng nữa."
Vi Hòa đạo trưởng hơi nghẹn lời, bối rối đến độ cà lăm, "Cái, cái, cái này phải học..."
Ông ta còn chưa dứt lời, Túc Mệnh Nhân đã nghiêng đầu, hơi gằn giọng gọi: "Liên Thuần."
Vi Hòa đạo trưởng ngậm miệng. Túc Mệnh Nhân nói: "Ông đi xem mấy sư điệt của ông một chút đi."
Vi Hòa đạo trưởng hơi do dự, nhưng nhìn Giang Lạc, rồi lại nhìn Túc Mệnh Nhân, cuối cùng vẫn gượng gạo cười cười, "Túc Mệnh Nhân nói đúng, nhóc Liên Bỉnh cháu ta cũng bị thương rất nặng, ta đi gặp nó một chút, hai người cứ tiếp tục nhé."
Nói xong, ông cũng vội vàng rời đi. Màn bí mật giữa hai người họ khiến Giang Lạc không khỏi tò mò. Cậu chợt hỏi: "Trông ngài rất trẻ, nhưng có vẻ các trưởng bối đều hơi e ngại ngài."
Lão thiên sư cung kính với hắn, Vi Hòa đạo trưởng cũng bị hắn gọi thẳng tên. Trong sách gốc có nhân vật "Túc Mệnh Nhân" này không nhỉ?
Túc Mệnh Nhân bật cười, "Trông ta trẻ lắm sao?"
Giang Lạc thành thật gật đầu, "Trông cũng chỉ trạc tuổi con thôi."
"Ta không còn trẻ nữa," Túc Mệnh Nhân lắc đầu cười nói, "Con mau xuống nước đi, đừng để bị cảm lạnh."
Trước khi xuống nước, Giang Lạc sờ chiếc khuyên tai trong túi. Cậu do dự mấy giây, rồi vẫn quyết định không đeo nó lên mà chỉ đặt vào trong túi áo.
Nước trong hồ suối nhỏ vẫn ấm áp dễ chịu. Nhưng điểm khác biệt giữa hôm nay và hôm qua là ngay khi Giang Lạc vừa đứng vào trong nước, dòng nước đen quanh người cậu đã nhuộm đen cả ao với tốc độ nhanh gấp đôi hôm qua. Giang Lạc âm thầm nhướng mày, hóa ra một giấc mộng xuân lại hiệu quả đến vậy sao?
Tên Trì Vưu này, vẫn hữu dụng thật đấy chứ.
Túc Mệnh Nhân hơi kinh ngạc nhìn mặt nước, nhíu mày rồi nhỏ một giọt máu vào trong hồ.
Mặt nước sôi trào trong nháy mắt, nước thánh và nước đen mỗi bên chiếm giữ một vùng, không bên nào chịu nhường bên nào. Giang Lạc đã nghiệm chứng được suy đoán của mình, trong lòng cậu nhẹ nhõm. Từ làn nước đen, cậu lại liên tưởng đến Trì Vưu.
Dòng suy nghĩ trôi xa, cảm giác khoái lạc đến tận xương tủy tối hôm qua lại bắt đầu lan ra từ đầu ngón tay. Giang Lạc cứ có cảm giác ác quỷ vẫn còn đang hôn lên tấm lưng mình, cậu không khỏi nắm chặt tay dưới nước, khoái cảm tình dục lại phun trào trong làn nước nóng. Nhưng Giang Lạc ngước mắt lên, lại phát hiện khi cậu đang nghĩ về chuyện tối qua, thế cân bằng giữa hai dòng nước đã bị phá vỡ, nước đen bắt đầu không ngừng tiến về phía trước.
Giang Lạc ho khan hai tiếng, ổn định lại cảm xúc, dòng nước đen đã nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Túc Mệnh Nhân lẩm bẩm: "Kỳ lạ, ô uế hôm nay còn nặng hơn cả hôm qua nữa."
Sau đó, hắn lại ngẩng đầu nhìn Giang Lạc. Trong ánh mắt hắn như có tia sáng kỳ dị lóe lên, nhưng hắn không làm gì, cũng không nói gì cả.
Giang Lạc vờ như không thấy ánh mắt hắn, coi việc ngâm nước như tắm rửa. Một giờ chậm rãi trôi qua, chẳng hiểu sao Giang Lạc lại dần buông bỏ lòng cảnh giác, cậu nhắm mắt nghỉ ngơi. Đương lúc cậu còn đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, Túc Mệnh Nhân đột nhiên gọi cậu dậy: "Giang Lạc."
Lông mi Giang Lạc khẽ rung lên, chậm rãi mở mắt ra.
Không biết Túc Mệnh Nhân đã xuống nước từ lúc nào, hắn đứng trước mặt Giang Lạc giữa màn sương mù dày đặc.
Giang Lạc lặng lẽ nhìn hắn.
Một hạt sương trượt từ thái dương của thanh niên tóc đen xuống, làm ẩm ướt đôi môi khô khốc của cậu. Hình như Túc Mệnh Nhân đã luôn quan sát cậu, đồng tử của hắn dường như thật sự bị bao phủ bởi một tầng tuyết trắng. Đôi mắt này dù hàm chứa ý cười nhưng lại không có hơi người, kỳ quái đến nỗi khiến người khác phải rùng mình.
Mái tóc trắng mượt mà của Túc Mệnh Nhân buông thõng sau lưng, có hai sợi rũ xuống trước người hắn. Mặt mũi hắn thực sự rất tuấn tú, dưới làn hơi nóng tràn ngập, trông hắn cứ như một tiên nhân vậy.
"Con có bằng lòng nghe một câu chuyện không?"
Hắn dịu giọng hỏi.
Giang Lạc hơi bối rối, khẽ gật đầu.
"Rất nhiều năm trước, ta đã bói cho giới huyền học một quẻ," Túc Mệnh Nhân nói không nhanh không chậm, như đang kể một câu chuyện không liên quan đến bản thân hắn, "Kết quả của quẻ bói đó đã cho ta biết, giới huyền học sẽ bắt đầu chuyển từ thịnh sang suy, thậm chí sẽ có một trận tai họa ngập đầu."
"Toàn bộ giới huyền học sẽ bị hủy diệt trong tay một người."
Hắn không khỏi bật cười, "Nghe xong có phải con cảm thấy có chút không dám tin không?"
"Nhưng đây là sự thật," vẻ mặt Túc Mệnh Nhân trở nên lạnh nhạt, "Vì tương lai của giới huyền học, vô số người đã cố gắng rất nhiều. Nhưng có một số kiếp nạn, dù cho có cố gắng đến mấy cũng vô phương tránh khỏi."
Túc Mệnh Nhân đột nhiên đưa tay, nhẹ nhàng lướt qua gương mặt Giang Lạc.
Như thể bị bông tuyết chạm vào, đuôi chiếc khuyên tai trong túi khẽ lắc lư, đầu óc Giang Lạc lập tức tỉnh táo được một nửa.
Cậu âm thầm đề cao cảnh giác.
Túc Mệnh Nhân dịu dàng nhìn cậu, trầm thấp nói: "Trên khắp thế gian này, chỉ có con mới có thể kết thúc kiếp nạn này."
"Ta không thể, sư phụ con không thể, những người khác cũng không thể," hắn thở dài nói, khẽ lau đi giọt nước trên môi Giang Lạc, "Chỉ có con mới có thể làm được, cũng chỉ có con mới có thể giết hắn."
Lời hắn cứ như mê hoặc, như thôi miên, "Vì giới huyền học, vì sư phụ và bằng hữu của con, con nhất định phải đi kết thúc tai họa này, có được không?"