Thể loại: Sắc

Tổng hợp các truyện thuộc thể loại Sắc mới nhất trên Storya.

3274 Truyện

Danh sách truyện

(Trang 27/164)
Sắp xếp:
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa ThuFull
Phu quân nuôi từ bé của ta chính là Trạng nguyên lang tương lai. Hắn lợi dụng ta để mưu cầu danh vọng, vừa đứng vững gót chân đã vội vã rước người trong lòng vào cửa, rồi trở tay đẩy cả gia tộc ta vào chốn ngục tù, xét nhà diệt tộc. Trong lao gian u tối, hắn cùng tân nương t.ử tình thâm ý trọng, nắm tay nhau đứng đó, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói rồi, sự nhục nhã ngày ấy, nhất định sẽ bắt ngươi phải trả lại gấp trăm ngàn lần!” Khoảnh khắc tiếp theo, ta giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm. Chẳng rõ cảnh tượng kinh hoàng kia là điềm báo tương lai, hay chỉ do lòng ta lo sợ viển vông mà thành mộng mị.
12 chương3 lượt xem
Xuân Không Đến Muộn - Túc Nguyệt ThượngFull
Sau khi quý phi biết mình khó có thai đã chọn một nữ tử từ nhà mẹ đẻ của mình để tiến cung, thay bà  ta sinh con giữ vững sủng ái. Chọn tới chọn lui, chọn trúng nữ nhi còn chưa đến tuổi cập kê của ta. Đêm đó,  ta thay váy lụa mà Hoàng đế tặng cho ta vào thuở thiếu thời, xông vào tẩm điện của hắn.
15 chương5 lượt xem
Tân Hôn Bạc Hà - Yến ChấpFull
VĂN ÁN 1. Du Hà được gửi nuôi tại nhà họ Chu suốt ba năm, nhưng số lần cô gặp Bạc Tầm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Khi ấy cô đang học cấp ba, còn anh thì đi du học nơi hải ngoại xa xôi. Đôi lần gặp gỡ hiếm hoi vào dịp lễ Tết, cô thường dùng thái độ khách sáo mà gọi anh một tiếng “anh cả”, anh cũng chỉ hờ hững đáp lại cho có lệ. Nhiều năm sau tái ngộ, hai người vẫn chẳng lấy làm thân thiết. Giữa lúc Du Hà đang bận rộn khởi nghiệp, Bạc Tầm lại lấy dự án làm mồi nhử, đưa hôn sự đến trước mặt cô như một cuộc giao dịch làm ăn. Du Hà không vui mà chất vấn: “Chẳng lẽ em đã tạo cho anh ấn tượng tồi tệ về một kẻ bất chấp thủ đoạn để thành công sao?” Bạc Tầm thản nhiên hỏi ngược lại: “Sao không nghĩ rằng vì tôi thấy em thông minh, lại giỏi nắm bắt thời cơ?” Dẫu thái độ cao cao tại thượng của anh khó mà khiến người ta nảy sinh suy nghĩ lạc quan như thế, nhưng sau khi bình tĩnh lại, Du Hà vẫn nắm chặt lấy “thời cơ” này. —— Cũng chẳng có gì, chỉ là anh ta đưa ra những điều kiện quá đỗi hậu hĩnh 2. Sau khi tin tức Bạc Tầm kết hôn được công bố, không một ai có thể hiểu nổi vì đâu mà vị tổng tài trẻ tuổi vốn thanh tâm quả dục, mắt nhìn cực cao này lại đột ngột có một người vợ. Từ các tiểu thư lá ngọc cành vàng đến những minh tinh trong giới giải trí, thiên hạ đoán già đoán non danh tính của Bạc phu nhân đủ cả, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai ngờ tới, người anh chọn lại chỉ là một cô gái mồ côi từng nương nhờ ở nhà họ Chu ba năm. Sự cách biệt địa vị như mây với bùn khiến những kẻ hiếu kỳ khẳng định rằng họ chẳng thể bền lâu. Thế nhưng người trong cuộc lại không nghĩ như vậy. Trong mắt Bạc Tầm, Du Hà là kiểu người khéo léo đưa đẩy, tùy cơ ứng biến. Chỉ cần đưa ra lợi ích thỏa đáng, cô có thể đóng tròn vai một người vợ dịu dàng, ngoan ngoãn bằng những lời mật ngọt chết người. Lúc ấy, anh cứ ngỡ mình là người làm chủ trong mối quan hệ này, có thể rời đi bất cứ lúc nào. Cho tới một đêm nọ. Du Hà đổ bệnh, nằm mê mệt trên giường. Từ trong chăn, cô đưa bàn tay nóng hổi ra nắm lấy ngón tay trỏ của anh, nhỏ giọng thì thầm xin anh đừng đi. Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa đập vào mặt kính rào rào. Bước chân định rời đi của Bạc Tầm bỗng chốc khựng lại tại chỗ. “Ngủ đi.” Anh thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn ngồi trở lại: “Anh không đi đâu cả.” * Nữ chính lanh lợi, tinh quái X Nam chính tổng tài cao ngạo, lạnh lùng. Song C (Cả hai đều sạch), cách nhau 5 tuổi, hướng về cuộc sống thường nhật. Các kiến thức chuyên ngành đều do tra cứu tư liệu, có nhiều chi tiết hư cấu, cân nhắc kỹ trước khi đọc. Tag: Hào môn thế gia, Tinh anh trong giới, Cưới trước yêu sau. Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Khéo miệng tâm sâu x Miệng cứng lòng mềm, cưới trước yêu sau. Ý nghĩa tác phẩm: Vượt qua khó khăn, tự cường không nghỉ.
53 chương215 lượt xem
Lương Thiếp Thanh HòaFull
Lão phu nhân muốn ban ta cho trưởng tôn làm thiếp. Nhưng Đại thiếu phu nhân không đồng ý. Nàng ta hạ Hoan Tình tán cho ta, rồi đẩy ta sang cho Nhị thiếu gia. Nhị thiếu phu nhân cũng chẳng vừa mắt. Nàng ta cho người chặn đường, ném ta ngược về chỗ Đại thiếu gia. Ta nhẫn nhịn ngọn lửa nóng hầm hập bốc lên khắp cơ thể, liều mạng giãy giụa bỏ trốn. Trong cơn lảo đảo, ta nhào thẳng vào lòng một người đàn ông quen thuộc. “Cầu xin Quốc công gia cứu nô tỳ…”
7 chương0 lượt xem
Gió Mưa Chẳng TớiFull
Năm mười sáu tuổi, ta gả cho Tạ Uyên. Ngày thành thân, hắn còn chưa xuống giường nổi. Người trong thành đều nói cha ta tham sính lễ nên mới gả ta cho một con ma ốm gần đất xa trời. Ngay cả ta cũng nghĩ như vậy. Ba ngày sau khi thành thân, phu quân bệnh tật của ta đưa cho ta một cuốn sổ. Hắn nói: “Trong nhà còn hai mươi ba lượng bạc.” “Tiền thuốc tháng này hết mười một lượng.” “Tiền than sưởi ấm mùa đông hết ba lượng. Gạo, muối, dầu, đèn ước chừng cần hai lượng.” Đó là lần đầu tiên ta biết. Hóa ra hôn nhân không như những gì thoại bản viết. Không có động phòng hoa chúc, không có tình sâu nghĩa nặng. Chỉ có hai người nghèo ngồi dưới ngọn đèn dầu, tính toán xem làm thế nào để sống tiếp qua những ngày tháng ngặt nghèo phía trước. Ta nhận thêu kiếm tiền. Hắn chép sách đổi thuốc. Ta tưởng hai người cứ nương tựa vào nhau mà sống như thế. Cho đến đêm giao thừa năm ấy, Tạ Uyên sốt cao mê man. Trong cơn mộng mị, hắn nắm chặt góc chăn, gọi tên một người khác. Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu. Thì ra trong lòng hắn đã có một người từ rất lâu rồi. Mà ta… Chỉ là người được cưới về để cùng hắn sống hết quãng đời còn lại.
4 chương3 lượt xem
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần MinhFull
Phụ thân ta là Đại lý tự khanh, vốn luôn nổi tiếng công chính. Từ nhỏ dù là lụa là gấm vóc, hay cao lương mỹ vị, trái cây điểm tâm. Tỷ tỷ có món gì, ta chắc chắn cũng phải có một phần như thế. Ngay cả chuyện hôn nhân đại sự, phụ thân cũng chọn cho hai tỷ muội ta một cặp song sinh văn võ song toàn. Năm thứ ba sau khi xuất giá, Ta đến phủ tỷ tỷ làm khách, tình cờ ăn một quả tì bà, hương vị ngọt dịu lạ thường. Ta vô cùng nghi hoặc, Rõ ràng từ nhỏ đến lớn, tì bà phụ thân ban cho ta luôn chua chát khó nuốt. Ta chạy đi hỏi tỷ tỷ quả tì bà này từ đâu mà có. Không ngờ lại vô tình bắt gặp cảnh tượng-- Phu quân đang chặn tỷ tỷ lại, khẩn khoản van nài: "Ta cùng huynh trưởng có chỗ nào không bằng, sao năm đó tẩu tẩu lại không chịu chọn ta?"
6 chương1 lượt xem
Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu GiâyFull
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Lính gác dẫn đường , Cường cường , Chủ thụ , Duyên trời tác hợp , Chính kịch. Điều gì làm một con cá mặn xoay người dốc lòng? Là tình yêu. Bạch Uyên: Mới không phải, là ta ý thức trách nhiệm đối với đế quốc vĩ đại! Tạ Hoài: À? Bạch Uyên là một xã súc, cũng là kiểu cá mặn. Làm một dẫn đường tinh thần lực không cao, nguyện vọng của cậu rất đơn giản, chỉ cần ở yên trong công ty kiếm đủ tiền cho cha mẹ dưỡng lão, cho chính mình dưỡng lão. Mà hết thảy những điều này trong nháy mắt đều tan biến sau khi nguyên soái đế quốc tìm cậu kết hôn. “Ta yêu thích cuộc sống bình thường, ta nguyện ý vĩnh viễn vừa lòng với hiện trạng. Nhưng hiện tại ta lại có thể dốc lòng như vậy, thật sự là ta chưa từng nghĩ tới. Nghĩ lại, nếu khi đó ta cự tuyệt lời mời gặp mặt của nguyên soái, hiện tại nhất định sẽ vui sướng cô độc sống quãng đời còn lại.” Phóng viên giơ micro: “Đối với tất cả những chuyện đã xảy ra này, Bạch tiên sinh có hối hận không?” “Hệ thống xứng đôi xác thật có tiêu chuẩn riêng, hiện tại tại đây ta cảm tạ vị thiết kế sư vĩ đại kia, khiến cuộc đời ta trở nên ngoạn mục xuất sắc như thế.” “Bạch tiên sinh tựa hồ không có trả lời vấn đề của ta…” “Ta không hối hận. Bởi vì ta đã từng yêu y, hiện tại ta vẫn yêu y, về sau ta cũng sẽ mãi mãi yêu y.” Tạ Hoài đã bị tinh thần lực bạo ngược tra tấn không biết bao lâu, nhìn bác sĩ lần lượt đăng nhập xứng đôi hệ thống, nhưng trước sau đều không có thu hoạch. Cứ như vậy đi, y nghĩ. Ta đã vì đế quốc làm đủ nhiều, cứ như vậy kết thúc dường như cũng không tồi. Cho đến khi y nhìn thấy con số chói lọi 99.9%. Dẫn đường nhỏ kia mi mắt cong cong, thanh âm ấm áp hòa nhã, tựa hồ thật sự có thể ổn định cảm xúc của y. Mà cảnh tượng này, phảng phất như y đã gặp qua hàng ngàn hàng vạn lần. “Không sao, ta không quan tâm ngươi có thể trấn an ta hay không, ta chỉ muốn cùng ngươi kết hôn.” Một lần kết hôn này, là vĩnh viễn. … Bạch Uyên: Vô số lần trời xui đất khiến, ta mới trở thành ta của hiện tại. Thực vinh hạnh, từ quá khứ đến tương lai, ta vẫn luôn cùng ngươi sóng vai. Tạ Hoài: Để ngươi xuất hiện đã dùng hết vận khí cả đời của ta. Cảm ơn ngươi, đã cùng ta cùng sống cùng chết. Cá mặn xoay người tiềm lực vô hạn dẫn đường thụ × cao chiến lực bạch thiết hắc lính gác công Cao lượng: Thụ cá mặn phi điển hình, sẽ dần dần trở nên mạnh mẽ. Phi điển hình trọng sinh văn, giai đoạn đầu vai chính cũng không biết mình đã trọng sinh. Bổn văn có nhiều hình tượng, có phó cp. Bắt đầu từ “độc môn vĩnh tồn” là chương kiếp trước, tính cách công thụ có chút khác biệt. Nội dung cơ giáp không nhiều, tác giả viết theo sở thích, chịu không nổi khảo cứu. Tag: Cường cường, Duyên trời tác hợp, Trọng sinh, Chính kịch, Hình tượng, Lính gác dẫn đường Một câu tóm tắt: Xã súc bình phàm bị khai phá quá độ. Lập ý: Linh hồn giao hòa, hướng tử mà sinh.
0 chương0 lượt xem
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là EmFull
Ngày đầu tiên khai giảng, tôi đã bị người ta réo tên trên confession tỏ tình của trường. ​【Thẩm Duyệt, chiều nay tan học đi cùng tôi.】 ​Kèm theo đó là tấm hình tôi và hắn cùng cầm bó hoa cưới trong một hôn lễ. ​Chỉ trong vòng một buổi sáng, tôi đã nổi bành trướng trên diễn đàn trường. ​Bình luận hot nhất hàng đầu viết:【 lNam thần trường mình đính hôn rồi á?】 ​Cái gì cơ? Đính hôn cái con khỉ ấy! ​Hắn cướp bó hoa cưới của tôi, tôi còn chưa thèm tính sổ với hắn đây này.
6 chương3 lượt xem
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!Full
Tôi là hoa khôi trường, nhưng mọi người trong trường đều ghét tôi. ​Nguyên nhân chẳng có gì khác, chính là vì ba tôi làm Chủ nhiệm Giám thị. ​Ngày nào ông không đi chia rẽ các cặp gà bông yêu sớm, thì cũng là đến tiệm internet bắt những học sinh trốn tiết. ​Bạn học đem toàn bộ oán khí dành cho ông ấy đổ hết lên đầu tôi. ​Cho đến khi xảy ra một vụ hành hung người hàng loạt tại cổng trường, tôi đã khống chế được tên hung thủ. ​Trùm trường và anh chàng học sinh giỏi bắt đầu vì tôi mà ghen tuông tranh giành.
5 chương7 lượt xem
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương RồiFull
Kỷ Hành Nhất là một Alpha phế vật - ham ăn biếng làm, sống mơ hồ qua ngày. Cho đến khi vô tình đánh dấu một Omega, mà Omega đó còn mang thai con của cô. Vì để nuôi Omega và đứa nhỏ, cô buộc phải cố gắng vươn lên, nỗ lực kiếm tiền nuôi gia đình. Thiết lập riêng khá nhiều. Tag nội dung: sinh con, tình cảm duy nhất, truyện ngọt, ABO, nhẹ nhàng, lâu ngày sinh tình. CẢNH BÁO: Truyện có nhiều chi tiết gây ức chế, cân nhắc trước khi đọc.
48 chương13 lượt xem
Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức HoaFull
Tên gốc: 爱意阑珊 Nguồn: Trường bội Số chương: 73 chương Thể loại: Gương vỡ lại lành, 1vs1, HE Thiên tài mắc chứng sợ xã hội công × Ôn hòa, mềm mại thụ Chu Yến Lễ × Lục Trì Tóm tắt Vào năm thứ mười lăm bên nhau, tôi cảm thấy như mình không còn yêu người ấy nữa. Văn án Mười bảy tuổi, Chu Yến Lễ trầm lặng, ít nói, sống khép kín và u tối, là một thiếu niên thiên tài có tính cách khác thường Mười bảy tuổi, Lục Trì cởi mở, khỏe khoắn, tràn đầy sức sống, là một thiếu niên phóng khoáng, không sợ hãi Khi ấy, họ khác biệt hoàn toàn nhưng lại như sinh ra để dành cho nhau. Yêu cuồng nhiệt, yêu đến long trời lở đất, giống như trên đời này không có điều gì có thể khiến chân tình chùn bước. Nhưng rồi cuộc đời rẽ sang hướng khác. Vị bác sĩ thiên tài vì tình yêu mà cánh tay phải không cầm được dao mổ, còn thiếu niên từng sống phóng túng cũng từ đó thu lại tính cách của mình. Ba mươi hai tuổi, Chu Yến Lễ bò ra khỏi đáy vực cuộc đời, danh tiếng lẫy lừng, phong quang vô hạn Ba mươi hai tuổi, Lục Trì rơi xuống vực sâu của sinh tồn, tầm thường vô danh, chìm lẫn giữa biển người mênh mông Gặp nhau từ khi còn non nớt cũng không tránh khỏi việc tình cảm phai nhạt, cùng nhau trải qua những năm tháng khó khăn cũng không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi sau bảy năm. Từ chỗ hiểu nhau không cần nói, đến lúc chẳng còn gì để nói với nhau, thực ra cũng chỉ mất hơn mười năm. Khi tình cảm đã nhạt đi, không ai có thể giữ mãi những yêu thương cũ để sống hết đời. Trong một đêm đông lạnh lẽo, Lục Trì ngồi rất lâu trong xe, trên tay kẹp một điếu thuốc chưa châm. Bỗng có người gõ vào cửa kính. Khi anh hạ cửa sổ xuống, anh nhìn thấy người yêu của mình trong bộ vest chỉnh tề. Trong sự im lặng giữa hai người, Lục Trì nghe Chu Yến Lễ nói bằng giọng kiềm chế: "Chúng ta chia tay đi." "Anh không thể chịu đựng thêm được nữa rồi." Cuộc đời trớ trêu ở chỗ, đến tận lúc này, Lục Trì mới nhận ra mình vẫn còn yêu Chu Yến Lễ. Review của editor: Nói thật cả bộ truyện giống một cuộc hôn nhân dài đang được mổ xẻ từ bên trong, là câu chuyện về hai người yêu nhau quá lâu, suýt nữa đánh mất nhau, rồi học lại cách yêu từ đầu. Cái t thích nhất là cảm giác trưởng thành của hai người. Chu Yến Lễ là kiểu thiên tài, giỏi nhưng luôn mang trong mình cảm giác không xứng đáng, sợ bị bỏ rơi vì quá khứ của ảnh. Lục Trì thì kiểu dịu dàng, vì yêu mà dốc cạn bản thân cho Chu Yến Lễ. Tình yêu của cả hai không còn là cảm xúc bùng nổ của tuổi mười bảy, mà là lựa chọn ở lại sau mười mấy năm, là học cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa yêu người và yêu mình. Cả câu chuyện là quá trình cả hai cùng thay đổi, cùng đối diện với nỗi sợ của mình rồi học lại cách ở bên nhau. Tóm gọn lại "Sau tất cả, vẫn là anh." Note nhỏ cho nhưng ai sợ ngược Đây là một câu chuyện mang tính chữa lành(nhưng vẫn có một chút nhói), từ đầu đến cuối, cả công lẫn thụ đều yêu nhau sâu đậm, và chỉ yêu mỗi nhau.
73 chương79 lượt xem
Thẩm ChỉFull
Ngày ta được Vĩnh Ninh Hầu phủ đón về, ta đã tròn mười chín tuổi. Vốn dĩ ta có một mối hôn sự được định đoạt từ khi còn trong bụng mẹ. Thế nhưng, vị giả thiên kim được nuôi dưỡng trong Hầu phủ kia đã thay ta gả đi rồi. Nàng ta và phu quân tình đầu ý hợp, con cái đầy đàn. Mẫu thân nói: "A Chỉ, con hãy chịu thiệt một chút, nương sẽ thay con tìm một mối tốt hơn." Cả phòng ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía ta. Họ tưởng rằng ta sẽ khóc, sẽ quậy phá, sẽ tranh giành. Ta chỉ nắm chặt gấu tay áo đến nhăn nhúm. Sau đó ta nói: "Con không cần." "Xin người hãy để con trở về nhà."
7 chương0 lượt xem
Vĩnh An Muôn Đời - Hữu Lưỡng Điểm ĐiềmFull
Ta là một tên trộm vặt giang hồ, sống qua ngày bằng nghề trộm gà bắt chó. Trong một lần tiện tay, ta đã lấy mất tín vật đính ước của công tử nhà họ Thẩm, khiến hôn sự của hắn đổ bể. Vốn nghĩ rằng thà phá mười ngôi miếu còn hơn hủy một mối lương duyên, nên ta định tìm cơ hội trả lại tín vật ấy. Nhưng đến khi ta tìm được cơ hội thì nhà họ Thẩm đã sụp đổ. Một đạo thánh chỉ ban xuống, cả gia tộc bị lưu đày đến vùng đất khổ hàn cách ba ngàn dặm. Già trẻ lớn bé nhà họ Thẩm đều mang xiềng xích, bị nhốt trong xe tù. Bánh xe lăn nghiến trên đường, nhưng vẫn không át nổi tiếng khóc nức nở bị đè nén của bọn họ. Ta đứng từ xa nhìn theo, trong lòng không khỏi thở dài. Ăn mặc, chi tiêu của ta bấy lâu nay, tất cả đều là đồ trộm từ nhà họ Thẩm. Thứ ta nợ họ đâu chỉ là một miếng ngọc bội. Vì thế, ta bán sạch của cải lấy tiền, rồi lặng lẽ theo sau đoàn người bị lưu đày.
4 chương8 lượt xem
Sau Khi Tôi Chết, Cô Ấy Thật Sự Tái GiáFull
Tên gốc: 我死后她真的再嫁 Tác giả: Bạch Đường Tống Tử Tinh Thể loại: Ngôn tình hiện đại, Số chương: 14 chương + 2 tiền truyện +1 ngoại truyện + 1 hậu ký Văn án “Tôn Tĩnh với mấy đứa lần đầu gặp anh đều bảo anh cứng nhắc, chẳng biết gió trăng. Chỉ mình em biết, không phải đâu. Tất cả những tế bào lãng mạn, tất cả sự dịu dàng của anh đều dành hết cho em một người. Hôm Thất Tịch, em nấu canh ngô sườn, món anh thích nhất. Tiếc quá, anh chưa kịp nếm. Anh đi đột ngột quá. Nếu biết cuộc gọi ấy là lời tạm biệt cuối cùng, em sẽ không cúp máy. Em sẽ bảo: ‘Về nhà nhanh đi, em không cần bất ngờ gì hết, em chỉ cần anh thôi.’” “Nếu biết đó là cuộc gọi cuối, em nhất định sẽ nói với anh: em yêu anh nhiều lắm, dù cái chết có chia cắt chúng ta.” “Nhưng Trạch Khiêm ơi, giữa chúng ta không còn ‘nếu như’ nữa rồi. Cuộc đời này lắm khi như bom nổ giữa đời thường. Em biết rõ anh đã rời khỏi thế giới này, nhưng em vẫn không thể bình thản chấp nhận, cũng chẳng nỡ buông tay. Vì anh đã mang đến cho em quá nhiều điều tốt đẹp. Mỗi lần nhớ anh, những hạt giống tình yêu chúng ta từng gieo trong ký ức lại âm thầm nảy mầm, lặng lẽ nở hoa, sinh sôi không dứt.” “Những điều đẹp đẽ trên đời vốn hiếm hoi mà mong manh. Trạch Khiêm, trên đường luân hồi, đừng uống cạn chén canh Mạnh Bà, đừng quên em sạch sẽ. Nếu có kiếp sau, em mong chúng ta lại gặp nhau. Dù dung mạo thay đổi, dù biển dâu dâu bể, chỉ cần còn cơ duyên, em sẽ nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên giữa biển người mênh mông.” “Em nhớ anh da diết. Hôm nay, ngày mai, mãi mãi.” “Gửi bà xã Hạ của anh, vợ yêu, đồ ngốc Giai Tri.” “Anh đã lên thiên đường rồi. Thư em anh nhận được. Anh không muốn thấy em buồn, nên dùng sao làm bút, trăng làm giấy, viết thư hồi âm cho em đây.” “Đồ ngốc, anh ổn lắm. Chỉ là không thể ở bên em, chỉ là nhớ em đến phát điên. Em là điều duy nhất anh không buông được ở cõi đời này. Nên em yêu, đừng khóc vì anh nữa, đừng buồn vì anh nữa. Anh xót lắm. Và anh thật sự… không về được đâu.” “Vì anh không về được, nên em yêu, hãy bước tiếp đi, đừng dừng lại vì anh mãi. Sau này sẽ có người đến bên em, thay anh yêu thương em. Biết đâu còn yêu em hơn cả anh. Dù không có người ấy, em yêu của anh vẫn phải sống thật tốt, một mình cũng được.” “Một mình cũng phải ăn uống đàng hoàng, sống cho tử tế, vẫn phải mong chờ tương lai, vẫn phải hy vọng vào tình yêu.” “Vợ yêu, anh xuống ga ở chặng này của đời em rồi. Em cứ coi anh là khách qua đường thôi, đừng lưu luyến quá. Đời em còn dài, phải tiếp tục đi.” “Tất cả nỗi nhớ, tất cả sự không nỡ của anh, giờ hóa thành lời chúc phúc cho em.” “Giai Tri, phải bình an mỗi ngày, vui vẻ mỗi năm nhé.” “Giai Tri, anh ở thiên đường tốt lắm. Mong em cuộc sống vẫn viên mãn, như có anh, thậm chí hơn cả có anh.” “Bà xã, đây là lần cuối anh gọi em như vậy. Vài ngày nữa, em sẽ là bà Mạnh. Trước tiên chúc em tân hôn hạnh phúc, bách niên giai lão. Chắc em đã phát hiện, mọi trao đổi bằng chữ giữa chúng ta đều bị xóa sạch. Kể cả bức thư em đang đọc, sau hôm nay cũng sẽ không còn dấu vết. Bảo bối, đừng ngốc. Có những chuyện, em nhớ càng sâu, càng nhiều, chưa chắc đã tốt. Dù nó đẹp đẽ đến đâu. Có khi quên đi, con đường sau này mới có thể bước tiếp trong an yên. Có lẽ khi em dần quên những chuyện giữa chúng ta, đó mới là khởi đầu thực sự mới mẻ. Anh mong ngày ấy mau đến, em đừng mãi vương vấn quá khứ. Bảo bối, em đã tìm được người che ô cho em ngày mưa, vậy thì anh cũng nên lui bước hoàn toàn. Vốn dĩ anh không nên nán lại trong cuộc sống bình dị mà hạnh phúc của em bây giờ. Mong em cuộc đời không có anh vẫn bình an vui vẻ, vạn sự như ý. Đời em còn dài, đừng dừng lại vì anh. Người yêu của anh, kiếp này chúng ta cứ thế mà lỡ nhau. Nhưng kiếp sau, anh nhất định sẽ tìm em. Có thể vẫn là cuộc gặp gỡ như kiếp này. Có thể giữa biển người mênh mông, chỉ một ánh mắt thoáng qua, dù đã quên hết vẫn vô thức dừng lại nhìn nhau. Dù thế nào, anh cũng sẽ tìm được em, không để em thuộc về người khác nữa. Bây giờ, để anh nói với em câu cuối cùng của kiếp này. Anh yêu em.”
18 chương1 lượt xem
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!Full
Thể loại: Tình Hữu Độc Chung, Oan Gia Ngõ Hẹp, Ông Trời Tác Hợp Văn án Một ngày nào đó Bạn bị mẹ mình gọi điện liên tục như đòi mạng, triệu hồi về nhà. Bạn tưởng nhà có chuyện gì, vội vàng bỏ ra mấy nghìn tệ đáp máy bay về nhà. Vừa mở cửa ra trong lo lắng! Thì... Bạn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như hoa đang ngồi trên sofa nhìn bạn với ánh mắt e thẹn. Hai mắt không ngại mà nhìn nhau. Mẹ: ''Lại đây, con gái ngoan, đây là con gái của dì Thanh ở tầng trên, làm quen đi nào.'' Nhướng mày, chớp mắt, cười đầy ẩn ý. Là một cô gái bị ép kết hôn nhiều năm, những hành động và ánh mắt này của mẹ đều cho thấy bạn đang bị...xem mắt. Lần xem mắt thứ ba mươi bảy. Come out có gì tốt? Tất nhiên là có. Sau khi come out, đối tượng xem mắt của bạn...sẽ là con gái. Đối với điều này, Trình Nhất Hân chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào lên: ''Mẹ! Con không muốn xem mắt!!! Thể loại: Tình Hữu Độc Chung, Oan Gia Ngõ Hẹp, Trời Sinh Một Đôi Nhân vật chính: Trình Nhất Hân, Trương Thanh Ngọc. Nhân vật phụ: Mẹ Trình, mẹ Trương Các nhân vật khác:
12 chương2 lượt xem
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
Tạ Yến Thu - cô gái xấu xí nặng 125kg kết hôn với Đinh Phi Dương - bác sĩ quân y điển trai. Tưởng rằng bắt được vàng, nào ngờ sau gần ba năm kết hôn, cô vẫn còn nguyên là con gái. Không những thế, cô còn thường xuyên bị Đinh Phi Dương đe dọa ly hôn. Bực mình, cô nghiến răng: "Cứ đẻ cho hắn một mụn con trai, xem hắn còn dám chạy đi đâu được nữa!"
250 chương59 lượt xem
Cá Mặn Đi Show Hẹn Hò Chỉ Biết Nằm BẹpFull
Ôn Trì chuẩn bị tham gia một chương trình hẹn hò thực tế. Đối tượng ghép đôi ngẫu nhiên của chương trình lại là Ảnh đế đỉnh lưu – Tưởng Tư Hành. Người đại diện vô cùng phấn khởi báo tin tốt này cho Ôn Trì, nhưng phản ứng của cậu chỉ là nằm bệt trên sofa, mặt mày ủ rũ: “Vui quá trời luôn…” Vài giây sau, điện thoại vang lên giọng điện tử: “Mẹ nó, lại phải đi làm nữa rồi :)” Ôn Trì vừa nghĩ đến tiền vi phạm hợp đồng, vừa đeo chiếc ba lô nhỏ, nước mắt lưng tròng rời khỏi nhà để lên đường đi quay.
114 chương293 lượt xem
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
“Mau đi, mang toàn bộ vàng bạc châu báu, hoa quả lương thực giấu trong cả tòa phủ đệ này tới đây cho ta!” Vừa xuyên không từ hành tinh rác trong liên minh tinh tế tới, mông còn chưa kịp ngồi ấm chỗ đã bị Cẩm y vệ bao vây kín mít, đối mặt với cảnh bị lục soát nhà cửa và diệt môn, Tiêu Vũ Tê còn không kịp thở dài cho cái sự đen đủi của mình, đành phải vội vã ra lệnh cho người hầu mới nhận. Thập Nương cố sức thu nhỏ thân hình đồ sộ của mình lại, nỗ lực giảm bớt sự hiện diện, lí nhí lẩm bẩm: “Chủ nhân, người ta chỉ có một mình, thuật khuân vác đòi hỏi nhiều như vậy! Chủ nhân, ngài có phải bị ngốc không?” Nhìn cô hầu gái có vẻ ngoài trương phình như xác chết đang hùng hồn giơ bàn tay to tướng bị phù thũng ra trước mặt mình, Tiêu Vũ Tê nghẹn họng! Cái đồ đáng chết, cô có dễ dàng gì đâu cơ chứ! Đã đen đủi bị một tên lừa đảo đẹp trai bán Như Lai Thần Chưởng lừa cho mất cả tiền lẫn mạng thì thôi đi; Xuyên không đến cái hành tinh cấp thấp chim không thèm đậu, đi lại bằng chân, liên lạc bằng miệng này cũng thôi đi; Thế mà còn xui xẻo đến mức vừa tới đã gặp ngay cảnh bị tịch thu tài sản rồi đi lang thang? À không đúng, là bị đi lưu đày? Thu nhận một kẻ hầu cũng mang thuộc tính rác rưởi, cô biết đi đâu mà tìm công đạo đây? Hu hu hu, thực ra đây là câu chuyện về một cô nàng mang công đức siêu đen đủi với vận khí đen kịt trên đầu, dẫn theo một đám đàn em nếu không ngớ ngẩn thì cũng ngây ngô hoặc thiếu dây thần kinh, cùng nhau làm ruộng ở biên quan phía Tây Bắc, nỗ lực canh tác để thăng cấp, một bộ truyện điền văn đầy vui nhộn, xin cảm ơn!
400 chương95 lượt xem
Cẩm Sắt Quy - Hữu Đường Thích Tiểu ThuyếtFull
Đêm lễ cập kê, tỷ tỷ khoác xiêm y của ta trèo lên giường Tạ tướng quân. Ngay khi chạm vào tỷ tỷ, nam nhân lập tức vén chăn đứng dậy, ném cả người lẫn quần áo ra khỏi phòng. "Người Tạ mỗ cầu hôn là nhị cô nương Giang gia , thực sự không ưa nổi loại thủ đoạn hạ lưu này." Sau này, trong hôn lễ của ta và Tạ Cảnh Hành, Giang Minh Châu phượng quan hà bái xông thẳng vào hỉ đường. Nàng ta đưa tay về phía phu quân ta: "Tạ Cảnh Hành, chàng có bằng lòng từ bỏ nàng ta, cùng ta bỏ trốn không?" Ánh mắt Tạ Cảnh Hành thoáng qua vẻ do dự. Tất cả mọi người đều thấy sự rung động của hắn. Tỷ tỷ kéo hắn rời đi. Ta bị hủy hôn ngay tại chỗ, trở thành trò cười của cả Kinh thành, đành phải lấy chồng xa nơi biên quan. Mùa xuân Vĩnh Chiêu năm thứ mười tám, thiệp mừng hôn lễ liên hôn giữa hai nhà Tạ và Giang truyền khắp Kinh thành. Trên hỉ thiếp màu đỏ thẫm, ba chữ Giang Minh Châu được viết bằng mực kim tuyến. Ta trở về tham dự hôn yến. Tạ Cảnh Hành dồn ta vào góc tường, nghiến răng nói: "Dẫu có muốn chọc giận ta, nàng cũng không cần tự hủy hoại bản thân mình như vậy, sao nàng có thể tùy tiện tìm một mãng phu mà gả vội vàng?" Vị Hầu gia quyền khuynh triều chính một cước đá hắn ra, ôm ta vào lòng: "Tạ tướng quân nghĩ, bản hầu đây chỉ là một mãng phu sao?"
6 chương5 lượt xem
Lâm Vãn ĐườngFull
Năm mười sáu tuổi, ta gả cho thanh mai trúc mã là Hàn Nam Uyên. Năm mười bảy tuổi, ta sinh hạ cho ông ấy một mụn con trai. Năm mười tám tuổi, ông ấy vì muốn lập công danh sự nghiệp mà lên đường trấn thủ biên cương. Ta ở nhà chăm sóc cha mẹ chồng trọng bệnh, đứa con còn đang nằm trong nôi, cùng với vườn vải ở Lĩnh Nam - nguồn sống duy nhất của gia đình, suốt ròng rã mười lăm năm trời. Mỗi năm, sọt vải đầu mùa ngon nhất, ta đều sai người chạy tám trăm dặm hỏa tốc gửi đến Bắc Cương. Thế nhưng năm nay, người đầy tớ già mang vải đi đã khóc lóc trở về, nói rằng thấy một vị tiểu công tử ngoài phủ tướng quân, mày mắt giống hệt tướng quân, đang níu lấy người giữ cửa đòi vải ăn. Ta đứng dưới gốc cây vải mà năm xưa cả hai cùng trồng, nhớ lại những lời ông ấy từng nói qua những năm tháng qua: "Quân vụ bận rộn", "Không tiện xuống phía Nam", "Chờ thêm chút nữa". Hóa ra quả vải thật sự không thể để lâu. Để lâu rồi, ngay cả tâm ý cũng sẽ biến chất. Ta một mình lên phía Bắc, ngồi trong quán trà đối diện phủ tướng quân suốt cả ngày. Nhìn người đàn bà kia dắt con ra ngoài, nhìn ông ấy cưỡi ngựa trở về rồi bế đứa trẻ lên vai. Con trai khuyên ta hãy trở về, tiếp tục làm một phu nhân tướng quân hiền thục. Nhưng ta đã gõ cửa phủ. Hàn Nam Uyên nhìn thấy ta liền đứng sững tại chỗ. "Vị này là?" Người đàn bà kia đứng phía sau ông ấy lên tiếng hỏi. Ta mỉm cười, đặt chồng thư từ suốt mười mấy năm qua lên bậc đá. Trên cùng là bức thư gửi hồi xuân này, ông ấy viết: "Đợi thiên hạ thái bình, nhất định sẽ không phụ nàng." Ông ấy kích động nắm lấy tay ta: "Nàng nghe ta giải thích đã..." "Không cần nữa." Ta rút tay về, "Ta đến đây chỉ để nói cho ông biết, vải năm sau sẽ không gửi tới nữa." Vườn vải đó ta sẽ không giữ nữa, cũng giống như cuộc hôn nhân như thể góa bụa này, ta cũng sẽ không chờ đợi thêm nữa.
5 chương9 lượt xem