Thể loại: Tiên Hiệp
Tổng hợp các truyện thuộc thể loại Tiên Hiệp mới nhất trên Storya.
2792 Truyện
Danh sách truyện
(Trang 38/140)Sắp xếp:
FullThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Hào môn thế gia , Đoản văn , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Ngôi thứ nhất
Thắp đèn mộng: Em là bí mật rực rỡ nhất của anh
25 chương0 lượt xem
FullNói về lý do vì sao ta lại bảo cái kịch bản này cũ kỹ, ấy là bởi vì ngay khi vừa mới chào đời, ta đã nghe thấy tiếng mẫu thân nức nở bên tai.
"Bảo bảo, nương thực xin lỗi con."
Ta còn chưa kịp nghe rõ câu tiếp theo thì một bóng người cưỡi ngựa lướt qua như gió, dứt khoát bế thốc ta đi.
Ta chỉ kịp trơ mắt nhìn cỗ xe ngựa của mẫu thân dần dần khuất xa phía cuối con đường.
10 chương0 lượt xem
Full“Thời khắc trả thù đã đến nhưng anh lại yêu em.”
Quý công tử hào hoa lễ độ x Nữ minh tinh xinh đẹp động lòng người.
Kẻ bề trên cúi đầu | Tỉnh táo mà chìm đắm | Người đánh cờ đem lòng yêu quân cờ.
Nhan Ninh không ngờ rằng gã buôn trà sa sút mà cô từng trêu chọc trên đồi trà năm ấy lại chính là quý công tử hàng đầu của Yến Thành.
Khi sự nghiệp rơi xuống đáy vực, một bản thỏa thuận được đưa đến trước mặt cô. Người đàn ông từng bị cô đùa giỡn nay lại tao nhã ôm lấy cô vào lòng: “Ký đi. Em đã làm vỡ chậu hoa của tôi, trong nhà cần bày lại một chậu khác.”
Nhan Ninh đã ký.
Sau đó giữa những tiếng nũng nịu của cô, anh giúp cô trả khoản tiền bồi thường hợp đồng trên trời, tặng cô vô số trang sức quý giá, treo ảnh cô lên màn hình khổng lồ đắt đỏ nhất Yến Thành — mà màn hình ấy lại nằm ngay đối diện văn phòng làm việc của anh.
Mọi chuyện dường như cho thấy anh thực sự rất yêu cô.
Thế nhưng ngày hôm đó, khi cô cùng bạn đi dự tiệc đính hôn, người đàn ông tối qua còn môi chạm tai kề với mình nay lại trở thành vị hôn phu của kẻ khác. Giây phút nhận được hoa cưới, lòng Nhan Ninh đau như dao cắt nhưng vẫn mỉm cười nâng ly từ xa: “Trăm năm hạnh phúc.”
Đêm mưa bão, sấm sét, tiếng thở dốc.
Anh siết chặt eo cô: “Nói lại lần nữa.”
Mưa rơi tầm tã, Nhan Ninh cắn môi: “Trăm năm hạnh phúc.”
Cứ ngỡ là ánh sáng soi rọi thế giới tăm tối của mình nhưng khoảnh khắc bong bóng vỡ tan, Nhan Ninh mới biết hóa ra tất cả bóng tối trong đời cô đều do một tay anh ban tặng.
Vốn tưởng là “mỹ nhân kế” nhưng sau khi cô rời đi, Lục Nhạn Thanh mới hiểu mình đã sai lầm đến nhường nào. Trong những trang nhật ký kia viết đầy những lời yêu thương và hối lỗi của anh: “Nhan Ninh, không phải đến tận bây giờ anh mới yêu em, mà là đến tận bây giờ anh mới nói cho em biết.”
“Chúng ta trăm năm hạnh phúc, có được không?”
Lưu ý: Câu đầu tiên của văn án được trích từ tập thơ của Neruda.
94 chương0 lượt xem
FullThể loại:
Nguyên tác, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Nữ phụ, Học đường, Đô thị, Vươn lên từ nghịch cảnh, 1v1, Góc nhìn nữ chính
Tóm tắt:
Dương Tuế phát hiện ra mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình học đường ngọt ngào, và cô chỉ là vai nữ phụ bi thảm làm nền cho nữ chính.
Trước năm 18 tuổi, cuộc đời Dương Tuế chìm trong bùn lầy, nhỏ bé và tăm tối.
Sau năm 18 tuổi, khi ý thức thức tỉnh, cô mới nhận ra sự bất công của số phận.
Trong thế giới tiểu thuyết ngọt ngào này, cuộc sống của cô chẳng có chút ngọt ngào nào, chỉ toàn là khổ đau để làm bệ đỡ cho nhân vật chính.
Lâm Âm Âm và Chu Bùi mới là trung tâm của thế giới này, chỉ cần họ khẽ động ngón tay, cả thế giới sẽ xoay quanh họ.
Nhưng tại sao? Dương Tuế không cam tâm khuất phục trước số phận này. Dù cả thế giới thiên vị họ, cô vẫn không muốn làm bàn đạp cho người khác.
Cô muốn đấu tranh, muốn giành lấy cuộc đời mình, muốn tự quyết định mình sẽ trở thành người như thế nào!
Ý nghĩa tồn tại của một con người không phải để làm nền cho ai khác, mà là để trở thành phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.
— "Trong thế giới này, nhất định sẽ có một tia sáng thuộc về ta, và ta cũng có thể tỏa sáng lấp lánh."
23 chương0 lượt xem
FullThẩm Sương Nhiễm
FullKế mẫu thương ta sớm mất mẫu thân, đối đãi với ta còn dung túng hơn cả con gái ruột của bà.
Bà thường nói, ta là đích trưởng nữ, lẽ ra phải được nâng niu như vàng ngọc mà trưởng thành. Nhưng quay lưng lại, bà lại nghiêm khắc dạy dỗ muội muội.
Ta bị bà nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên, rốt cuộc năm mười tuổi gây ra đại họa, bị đuổi đến trang viện, mặc cho tự sinh tự diệt.
Sau này, ta được một nhũ mẫu không biết chữ nuôi lớn. Đến khi được đón về phủ, muội muội đã được kế mẫu dạy dỗ thành tài nữ danh tiếng chốn kinh thành.
Kế mẫu bề ngoài đối với ta ôn hòa từ ái, nhưng sau lưng lại khinh miệt nói:
“Định An hầu phủ sao có thể để mắt đến đích trưởng nữ lớn lên nơi thôn trang? Một ả thôn phụ quê mùa, sao có thể so với Như nhi của ta?”
Nghe vậy, ta chỉ khẽ cười.
Bà còn chưa biết —
Chẳng bao lâu nữa, chính bà sẽ bại trong tay một ả thôn phụ quê mùa.
12 chương0 lượt xem
FullNăm ta vào cung, mới mười bốn tuổi, tham gia tuyển chọn thái tôn phi.
Hoàng thái tôn thân phận tôn quý, còn ta giữa đám tú nữ lại chẳng hề nổi bật, chưa từng nghĩ mình có thể được chọn làm thái tôn phi.
Nhưng vừa bước vào đại điện, thái tôn đã mỉm cười với ta.
Ta không hiểu vì sao, vẫn bình thản như nước, quỳ giữa điện theo đúng lễ nghi, nói:
“Dân nữ Lý Thiết Trụ tham kiến hoàng thượng.”
12 chương0 lượt xem
FullTa từ nhỏ thân thể vốn đã yếu ớt, sau khi vào cung lại càng không chịu nổi dù chỉ một chút ồn ào náo loạn.
Tiệp dư nói ta đẩy nàng xuống nước.
Hoàng đế liền đáp: “Không, nàng ấy đẩy không nổi.”
Hiền phi lại vu cho ta hạ độc.
Hoàng đế nói: “Không thể nào, nàng ấy chỉ cần ngửi thấy mùi độc d.ư.ợ.c là đã ngất đi rồi.”
Hiền phi tức đến sụp đổ: “Sắc mặt nàng ta tốt đến mức có thể ăn hết cả một con dê quay!”
Hoàng đế ho nhẹ một tiếng: “Khụ… nàng ấy không có khí lực, chỉ có sắc mà thôi.”
10 chương0 lượt xem
FullMẫu hậu vừa sinh ra đã rất xinh đẹp, đẹp đến nỗi Hoàng đế nước Tây Quốc phải dẫn binh tấn công nước Mạn vì muốn cưới bà ấy. Dù mẫu hậu ta đã m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, Hoàng đế Tây Quốc cũng không ngần ngại chút nào, thậm chí còn thoái vị Hoàng hậu để mẫu hậu làm chủ Trung cung.
Chính vì vậy, mẫu hậu vừa đến Tây Quốc, bà lập tức trở thành đối tượng bị thiên hạ khắp nơi c.h.ử.i rủa..
Mẫu hậu có danh phận Hoàng hậu, nhưng lại bị Ý phi, nguyên phối của tiên hoàng, cũng là con gái Thái sư Tây Quốc, chèn ép đến nỗi không bằng một cung tần hèn mọn. Phía sau Ý Phi là vị Thái sư như mặt trời ban trưa, còn phía sau mẫu hậu là nước Mạn bại trận.
Trong hoàn cảnh chật vật đó, mẫu hậu đã hạ sinh ta và đệ đệ, chúng ta vốn nên mang họ Quỳ giờ phải lấy họ Vệ.
Ta tên Vệ Như Tinh, đệ đệ ta tên Vệ Lưu Quang.
Đây là cái tên mà mẫu hậu đã bàn bạc với cha ruột của ta lúc vừa mới mang thai: “Nguyện ta tỏa sáng như sao như trăng, hằng đêm tỏa sáng lấp lánh lung linh.” Cái tên này gây chú ý với tất cả mọi người trong cung, nhưng chỉ có Hoàng đế Tây Quốc là không để tâm.
14 chương0 lượt xem
FullĐêm Giản Tịch Tinh đoạt giải Đạo diễn mới xuất sắc nhất quốc tế, cô vô cùng hăng hái, rạng rỡ và cuốn hút dưới ánh đèn sân khấu.
Thật trùng hợp, Thịnh Như Hy cũng một lần nữa giành được tượng vàng Oscar. Hai người lần lượt lên nhận giải, nhưng trước khi phát biểu, mỗi người đều lau lại micro một lượt, thể hiện sự không hợp nhau đến cực điểm.
Cả mạng xã hội đều biết họ từng cùng theo đuổi một ánh trăng sáng, là tình địch nhiều năm, nước lửa không dung hòa.
Thế nhưng, không ai biết rằng họ đã kết hôn, mỗi tháng đều phải nằm chung giường hai lần.
Càng không ai biết rằng ——
Ở hậu trường, Giản Tịch Tinh khẽ nắm lấy chiếc giày cao gót mảnh mai của Thịnh Như Hy khi nàng đặt chân lên gối cô. Giản Tịch Tinh ngẩng đầu, khẽ cười, hít hà mùi hương ngọt ngào trong không khí, ánh mắt lưu luyến dừng lại nơi mềm mại của nàng Omega.
"Thịnh Như Hy."
Giản Tịch Tinh hạ thấp giọng, trong tiếng cười khẽ vô thức mang theo ý trêu chọc và dỗ dành.
"Cũng chỉ lúc cầu xin tôi đánh dấu, miệng cậu mới chịu mềm ra một chút."
Năm tốt nghiệp lớp 9, Giản Tịch Tinh phân hóa thành Alpha, nhưng lại mắc một chứng bệnh kỳ lạ: Không thể tiếp nhận tin tức tố của bất kỳ Omega nào, chỉ cần ngửi thấy là muốn nôn.
Suốt nhiều năm, Thịnh Như Hy luôn dùng chuyện này để chế giễu cô là đồ vô dụng.
Mãi cho đến đêm đó, kỳ phát tình đến sớm, nàng đi nhầm vào phòng của Giản Tịch Tinh. Đang định mở miệng mắng người, nàng lại bất ngờ ngửi thấy mùi tin tức tố của đối phương.
Đôi chân đang định rời đi bỗng mềm nhũn, đến tận ngày hôm sau cổ họng vẫn còn khản đặc.
Giản Tịch Tinh thong thả nghiêng đầu nhìn nàng:
"Sau này cậu còn dám nói tôi không được nữa không?"
Nhiều năm sau, ánh trăng sáng cuối cùng cũng về nước. Trong buổi họp lớp, Giản Tịch Tinh và Thịnh Như Hy ngồi hai bên, kẹp chặt lấy người kia.
Giản Tịch Tinh cười lạnh, Thịnh Như Hy hừ một tiếng. Bạn bè cũ trố mắt nhìn bầu không khí căng thẳng giữa hai người. Thậm chí Thịnh Như Hy còn tức đến mức tin tức tố tràn ra, phải bỏ dở bữa tiệc rời đi.
Giản Tịch Tinh lập tức đuổi theo.
Mọi người lo hai người họ đánh nhau, vội vàng chạy theo thì lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết lặng —
Vị đạo diễn Giản vốn kiêu ngạo và hống hách, lúc này lại đỏ mặt, thân mật dùng chóp mũi cọ nhẹ lên tuyến thể của Thịnh Như Hy:
"Một miếng thôi được không... tôi xin cậu, bà xã."
"Đêm qua trên giường cậu cũng nói thế!"
Nàng Omega đang bực bội đẩy cô ra, nhưng gương mặt lại ửng hồng.
"Nửa miếng cũng không cho."
Các bạn học: Không phải chứ... hai người đánh nhau kiểu này là đánh trên giường à?
101 chương0 lượt xem
FullMỹ nhân mạt thế có hơi … biến thái một chút, ích kỷ, vụ lợi, có thù tất báo!
146 chương0 lượt xem
FullĐêm cô trợ lý nhỏ tổ chức sinh nhật, Giang Chiếu Dã nói với tôi rằng anh phải tăng ca.
Khi tôi đến phòng riêng, hai người đang hôn nhau. Xung quanh tiếng reo hò cổ vũ ầm ĩ.
Giang Chiếu Dã siết chặt eo cô gái, ngón tay lướt qua đôi môi sưng đỏ của cô ta, giọng khàn khàn, mang theo vẻ thỏa mãn: “Đủ 3 phút chưa?”
“Còn 30 giây nữa, tiếp tục đi.” Tôi lên tiếng, bình thản lưu lại đoạn video vừa quay.
Thứ duy nhất có thể giữ chân tôi chỉ có tiền. Tình yêu là thứ gì chứ.
Cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là thứ không thể đem ra trước mặt mọi người.
4 chương0 lượt xem
FullKỷ niệm 6 năm ngày cưới, Cố Thừa Chu về rất muộn.
Thấy tôi vẫn còn thức đợi, anh hơi ngẩn người, rồi bế tôi vào phòng ngủ.
Tôi tựa vào ngực anh, một mùi hương ngọt ngào xa lạ xộc vào mũi.
Đêm đó, anh gọi tên tôi. Hết lần này đến lần khác, dịu dàng khôn xiết. Nhưng khi hôn lên khóe môi tôi, anh lại không nhìn tôi.
Xong việc, anh ngủ rất say.
Điện thoại đặt bên cạnh bỗng sáng lên, một dòng tin nhắn nhảy ra: "Chị ấy ngủ chưa? Nhớ anh."
2 giây sau, tin nhắn bị thu hồi.
Dưới ánh trăng, tôi nhìn những vết đỏ dày đặc trên người mình, nở nụ cười cay đắng.
9 chương0 lượt xem
FullThể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, gương vỡ lại lành, chủ thụ, đô thị tình duyên, thiên chi kiêu tử, 1v1, bảy năm ngứa ngáy.
Đêm ly hôn, Tụng Phi ở bữa tiệc suýt nữa uống đến chết.
Anh ôm bụng dạ dày, nghiêng ngả ngã xuống ghế sô pha. Trên TV đang phát trực tiếp buổi tiệc tối do Từ Lập Huyên chủ trì. Anh quay sang trêu chọc bạn bè:
"Tìm đàn ông ấy à, tuyệt đối đừng tìm kiểu này. Ban ngày vừa ly hôn, buổi tối người ta đã đi làm ngay. Loại này gọi là... người máy."
Đêm đó, Tụng Phi say đến không biết trời đất, được người ta đưa về nhà.
Ngay trước cửa nhà mình, anh lại gặp đúng "người máy" đang đứng chắn đường.
Từ Lập Huyên mặt mày lạnh tanh, xách cậu kẻ say đến mất ý thức, kéo thẳng vào trong nhà, lột sạch quần áo rồi ném vào bồn tắm.
Tụng Phi nhắm mắt, đưa tay sờ lên mặt hắn, giọng lơ mơ không rõ:
"Dính thế... đi tẩy trang đi..."
Từ Lập Huyên nói: "Ly hôn là em đề nghị. Đừng chạm vào tôi. Không làm."
CP: Người dẫn chương trình đài truyền hình công × Giảng viên đại học thụ
Gương vỡ lại lành, HE
Tag: Đô thị, thiên chi kiêu tử, tình yêu và hôn nhân, bảy năm ngứa ngáy
Từ khóa tìm kiếm:
Nhân vật chính: Tụng Phi, Từ Lập Huyên
Tóm tắt một câu: Mau mau tái hôn đi, chính em nói đấy.
Lập ý: Có được dũng khí để bắt đầu lại từ đầu.
45 chương0 lượt xem
FullMở mắt là rượu độc, quay đầu là lãnh cung. Thẩm Thanh Từ không cầu sủng ái, nàng chỉ cầu hoàng quyền.
Nàng làm đao để Đế vương bình thiên hạ, rồi dùng chính thanh đao ấy để trảm rồng, đoạt ngôi, lập nên thịnh thế Thánh Vũ.
"Khi rồng gục ngã, Phượng sẽ trị vì. Giang sơn này, quy tắc do ta định!"
29 chương0 lượt xem
FullHán Việt: Hội viên nhật
Tác giả: Tần Hoài Châu
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Duyên trời tác hợp , 1v1.
Từ khóa: Niên hạ - Chữa lành - Mất trí nhớ - Dịu dàng - Tái ngộ.
Tóm tắt:
Một lần lạc mất nhau trong cơn mưa, nửa năm sau lại gặp lại...người đã quên, nhưng trái tim thì chưa từng.
Văn án
Tiểu thư mất trí nhớ, quyết tâm trải nghiệm cuộc sống x Nữ tổng tài cao lãnh, điềm tĩnh hơn người.
. . .
Trạm Thu đang làm việc tại một cửa hàng tiện lợi, và dạo gần đây, có một vị khách quen thường xuyên ghé qua.
Người khách ấy ăn vận sang trọng, khí chất như tia nắng dịu dàng mà xa cách của một buổi chiều đông, một vẻ ấm áp có chừng mực, nhưng lại quyến rũ đến lạ.
Trạm Thu biết tỏng, tám phần là người này có ý với mình, bởi mỗi lần thanh toán, nàng đều buông vài câu bâng quơ kỳ lạ.
Chẳng hạn như: "Trông cô quen lắm, hình như chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi thì phải?"
Bị chọc ghẹo, Trạm Thu bất giác nhếch môi cười: "Chắc là chưa đâu. Chị xinh đẹp thế này, tôi chỉ cần lướt qua một lần thôi cũng không tài nào quên được."
Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Thanh Từ lại càng thêm lạnh lẽo.
. . .
Nửa năm về trước, trong một chuyến đi xa, Thẩm Thanh Từ đã tình cờ gặp một người.
Đêm ấy, ánh trăng vốn dĩ đa tình đã tan chảy cả những góc tối ẩm ướt của mùa mưa, cuốn lên một cơn bão của những ẩn nhẫn và đê mê ngập trời.
Vào một đêm mưa như trút nước, người ấy rời đi, mượn của nàng một chiếc ô mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Kể từ đó, chiếc ô yêu quý cũng bặt vô âm tín.
Cách biệt nửa năm, cuối cùng cũng gặp lại.
Nàng ngỡ rằng đối phương sẽ giải thích, sẽ xin lỗi, ai ngờ thứ nàng nhận lại chỉ là một câu nói tỉnh queo: "Chào chị, hôm nay là ngày hội viên, mua một tặng một."
Thẩm Thanh Từ không tin, nhưng Trạm Thu thực sự đã quên rồi.
Nửa năm trước cô từng trải qua một cú sốc lớn, bác sĩ nói việc mất đi một phần ký ức là điều hoàn toàn bình thường.
"Vậy thì... chúng ta kết bạn trước đi."
"Tôi sẽ giúp chị tìm, biết đâu ngày nào đó tôi lại nhớ ra mình đã để nó ở đâu thì sao."
Một trong những cách để tìm lại ký ức là lặp lại những chuyện đã từng làm. Cả hai đều ngầm hiểu ý nhau, cùng nhau diễn một vở kịch, với tham vọng quay trở về mùa mưa triền miên bất tận của ngày cũ.
"Hôm nay là ngày hội viên, mua sữa dâu sẽ được tặng kèm cô nhân viên xinh đẹp nhất."
. . .
"Làm phiền xóa tài khoản."
. . .
Chẳng bao lâu sau, ai ngờ một lời thành sấm. Trạm Thu trả lại chiếc ô cho nàng, cũng quyết định gạch tên nàng ra khỏi trái tim mình.
"Xin được đăng ký lại, tôi muốn gói hội viên cao cấp nhất, loại mà ngày nào cũng là ngày hội viên."
Tóm tắt một câu: Mất trí nhớ xong, tôi gặp lại người mình từng chung giường mấy đêm.
116 chương0 lượt xem
FullNgày sinh con, ta phát hiện ngoại thất Lâm Uyển Uyển đã tráo đổi con của ả với con của ta. Ta thưởng cho bà đỡ biết chuyện ba ngàn lượng bạc, lệnh cho bà ta giữ kín miệng.
Đứa con của ngoại thất dưới gối ta trở thành đích trưởng tử của Hầu phủ, được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng.
Mười tám tuổi đã đỗ Thám hoa, phong thái như chi lan ngọc thụ, cực kỳ được thánh quyến.
Mà con trai ta, hễ chút là bị Lâm Uyển Uyển đ/ánh đ/ập tàn nhẫn, đến miếng ăn cũng bị hà khắc, vóc dáng thấp bé gầy gò.
Lại bị cố tình dụ dỗ đến sòng bạc cùng chốn lầu xanh, nhiễm đầy thói hư tật xấu, tuổi độ trăng tròn đã vì phạm sự mà phải chịu hình xăm chàm lên mặt.
Ngày sắc phong Thế tử, Lâm Uyển Uyển chặn đường Thám hoa lang trước cửa Hầu phủ, lệ rơi lã chã: “Đứa con bị đ/ánh c/ắp của ta ơi, ta mới chính là người mẹ mệnh khổ của con!”
Ta cười một cách điềm nhiên: “Lâm Uyển Uyển, ta đợi ngươi dẫn x/ác tới cửa đã lâu rồi.”
5 chương0 lượt xem
FullVào ngày thứ ba sau khi xác nhận bị ung thư dạ dày, tôi đã tự chọn cho mình một ngôi mộ.
Nghe nói phong thủy ở đó rất tốt.
Hi vọng phong thủy của ngôi mộ có thể phù hộ kiếp sau bản thân tôi sẽ không còn là một cô gái thật thà bị người khác ghét bỏ.
Không còn bị người khác cướp mất cha mẹ và các anh trai, bị cướp mất tất cả mọi thứ.
Không còn ... không có bất kỳ ai yêu thương.
Tôi mang hết đống ảnh kỉ niệm cùng quần áo đi đốt, xóa sạch mọi dấu vết chứng minh sự tồn tại của bản thân trong chính căn nhà này.
Xong xuôi mọi việc, tôi liền nằm vào trong bồn tắm cắt cổ tay nằm yên chờ đợi cái chết.
Nhưng trên màn hình điện thoại bỗng hiển thị cuộc gọi đến từ bên trung tâm nghĩa trang:
"Cô Lục, chúng tôi thành thật xin lỗi cô".
"Ngôi mộ này bị 2 người môi giới bán trùng, trước đó đã được bán cho một người đàn ông khác".
"Cô... cô có thể dời mộ được không ạ?"
10 chương0 lượt xem
FullVừa hay tin cô em chồng tư thông với thị vệ.
Ta lập tức dốc sạch phân nửa gia sản để mua một miếng cổ ngọc, toan tính hối lộ tổng quản thái giám, cầu xin ông ta đưa thuốc giả chet vào trong cung.
Thế nhưng ngay khi ta mở hộp ra, miếng cổ ngọc bên trong đã không cánh mà bay.
Ta sốt sắng đi tìm phu quân, hắn lại hờ hững rút ra một chiếc sáo trúc tầm thường.
“Miêu Miêu thích miếng ngọc đó, ta đã tặng cho muội ấy rồi.”
“Muội ấy cũng chẳng nhận không đâu. Nàng xem, chiếc sáo muội ấy tặng lại tiếng thanh sắc biếc, là loại Kỳ trúc hảo hạng đó!”
Ta bảo hắn lập tức đòi ngọc về, bởi lẽ làm loạn huyết thống hoàng gia là tội khi quân, sẽ bị tru di cửu tộc.
Hắn lại nhíu mày, mặt đầy vẻ bất mãn: “Đồ đã tặng đi rồi, lẽ nào lại có lý đòi lại? Thẩm Bắc Nhạn, nàng đầy mùi tiền, cả ngày chỉ biết gảy bàn tính, ngọc quý để trong tay nàng cũng là uổng phí, sao không tác thành cho cái đẹp?”
Trong khoảnh khắc, ta đã thông suốt.
Miêu Miêu là thanh mai trúc mã, nghĩa muội của hắn; em chồng là muội muội ruột, trái phải đều là muội muội của hắn cả.
Muội muội nào sắp chet, hắn tự khắc sẽ lo liệu. Ta việc gì phải nhọc lòng?
7 chương0 lượt xem

Bạn đang đọc truyện
Sinh Như Nghịch Lữ
của tác giả
Tửu Noãn Xuân Thâm
. Nhân sinh không khác gì một quán trọ, chúng ta chính là người qua đường, lưu lại một thời gian mà thôi.
Sinh mệnh của chúng ta luôn sẽ có trắc trở, tràn đầy là khe hở, chỉ có như thế, ánh sáng mới chiếu rọi, cuộc sống này mới càng thêm rực rỡ và nhiều màu sắc.
- ------Tô Đông Pha có một câu thơ nói rằng: "Nhân sinh như nghịch lữ, Ngã diệc thị hành nhân", nghĩa là "Đời người như quán trọ, ta chỉ là khách qua đường".
Đời người vốn là một hành trình đầy gian nan thử thách, bạn và tôi đều là những vị khách qua đường vội vã, đừng tiếc thương vì quá khứ. Bởi lẽ chúng ta đang sống trong hiện tại, cần hành sự một cách khoáng đạt, chứ không phải chuốc thêm phiền não cho bản thân.
Người trưởng thành thực sự sẽ không để ngày hôm qua lấn quá nhiều vào ngày hôm nay. Dẫu quá khứ khó khăn thế nào thì cũng đều là dĩ vãng, chi bằng đặt chân nơi hiện tại, buông bỏ những chấp niệm, sống thật tốt từng phút từng giây.
Trong quá khứ bạn có thể có rất nhiều chuyện thương tâm. Nhưng suy cho cùng, tất cả đều đã qua, dẫu bạn bận tâm thế nào thì mọi chuyện cũng chẳng thể thay đổi. Chi bằng để mình tiêu diêu dưới ánh mặt trời, dành thời gian cho những người xứng đáng.
Kỳ thực, nhiều thứ chỉ cần bạn muốn buông bỏ, là có thể buông bỏ được, chỉ khi buông xuống khổ đau mới có thể nắm giữ hạnh phúc.
Hãy học cách bao dung chính mình. Đừng khóc lóc vì chiếc bánh đã rơi xuống mặt đất, đừng tự dày vò bản thân vì những người và những việc không đáng. Những người đã bước đi hãy để họ rời xa, những gì không thuộc về bạn cũng đừng níu kéo. Tiêu diêu tự tại mới là cách biết yêu thương mình nhất.
133 chương0 lượt xem
FullThiếu niên khí chất phong lưu, mày dài mắt hẹp, không giống vẻ nho nhã của đại lang.
Hắn trời sinh mũi cao môi mỏng, khóe môi hơi trễ xuống, ánh mắt thâm sâu mà sắc bén, cả gương mặt toát lên vẻ lạnh lùng u ám.
Dưới sự sắp đặt của thím, hắn thay anh trai mặc hỉ phục, mím môi, cực kỳ gượng gạo cùng ta bái đường.
Nào ngờ tối hôm đó, đại lang không qua khỏi, máu ho ra như nở hoa trên khăn, không cách nào cầm lại được.
Gắng gượng thêm hai ngày, hắn nói với mẹ mình: “Hôn sự giữa con và Ngọc Nương không tính, sau khi con chết, hãy viết thư bỏ vợ cho nàng, đừng để lỡ dở cả đời nàng.”
Khi đại lang qua đời, thím khóc đến sống dở chết dở, ta chỉ đứng ngây người một bên, tay bưng bát canh đắng.
Ta gả vào nhà họ Bùi chưa được mấy ngày, hắn đã bệnh chết. Nhị lang họ Bùi đang ở trong quân, thay anh ký thư bỏ vợ.
Ta xách hành lý rời đi, nhưng cuối cùng lại quay trở lại—“Tiểu cô còn nhỏ, bà nội cũng cần người chăm sóc, thư bỏ vợ ta giữ trước, nhị thúc cứ yên tâm ra quân, đợi sau này mọi chuyện ổn thỏa, ta rời đi cũng chưa muộn.”
Nhị lang trầm mặc đồng ý. Sau đó hắn đi biên cương tòng quân, ta ở nhà lo liệu.
Năm năm sau, tiểu cô đi học tư thục, nhị lang trở thành tướng quân, ta thì ở huyện thành bán đậu hoa.
Trên phố có một tú tài họ Trần đối đãi với ta rất tốt, ta liền bàn bạc với nhị lang về quê thăm người thân, muốn gả cho tú tài. “Nhị thúc cứ yên tâm, tú tài đã nói rồi, thành thân thì chúng ta vẫn là người một nhà, ta vẫn có thể tiếp tục buôn bán, lại còn chăm sóc tiểu cô…”
Nói đến đây, sắc mặt nhị lang càng lúc càng lạnh, giọng ta cũng dần nhỏ lại. Nhị lang nhà họ Bùi tuy tướng mạo tuấn tú, nhưng hiếm khi mang tiếng tốt, lại nhập ngũ từ sớm, tính tình tàn nhẫn.
Nghe nói trên chiến trường giết địch không chừa ai sống, thủ đoạn vô cùng tàn độc.
Từ khi ta gả vào Bùi gia, trong lòng đã có chút sợ hắn, cho đến khi hắn dồn ta vào bếp, bế ta đặt lên bệ lò, ghé sát tai ta thì thầm: “Muốn gả cho người khác? Ta mạnh hơn cái tên tú tài kia nhiều, ngươi thử xem…”
25 chương0 lượt xem
Truyện Đề Cử
1
Cẩu Thả Thành Thánh Nhân, Tiên Quan Triệu Ta Chăm Ngựa
Hệ Thống461.5K
2
Đô Thị Cổ Tiên Y
Linh Dị95.3K
3
Thần Kiếm Vô Địch
Linh Dị71.6K
4
Đồ Đệ Của Ta Đều Là Trùm Phản Diện
Xuyên Không52.3K
5
Vô Địch Thiên Đế
Tiên Hiệp42.5K
7
Chư Thần Ngu Hí
Đô Thị28.6K
8
Nhất Kiếm Bá Thiên
Huyền Huyễn26.0K
9
Tứ Hợp Viện: Tần Hoài Như Ỷ Lại Vào Ta
Huyền Huyễn24.9K
10
Võ Luyện Đỉnh Phong / Vũ Luyện Điên Phong
Huyền Huyễn23.7K
Thể Loại
Linh DịĐam MỹXuyên KhôngHuyền HuyễnTrọng SinhHệ ThốngKhácCổ ĐạiBách HợpTiên HiệpXuyên QuaĐô ThịNgôn TìnhNữ CườngKhoa HuyễnCung ĐấuMạt ThếQuan TrườngKiếm HiệpNhiệt HuyếtLight NovelHiện đạiĐồng NhânDã SửXuyên NhanhDu Hí Dị GiớiĐông Phương Huyền HuyễnVô SỉĐông PhươngNgượcSủngĐiền VănDị NăngSảng VănGóc Nhìn NamDị GiớiGia ĐấuHài HướcĐoản VănTrinh ThámLịch Sử Quân SựTrùng sinhCơ TríThần Thoại Tu ChânThiết HuyếtTu Chân Văn MinhPhàm NhânĐiềm ĐạmNgôi Thứ NhấtHuyền NghiMạt Thế Nguy CơLãnh KhốcVõng DuQuân SựCạnh KỹNữ PhụThám HiểmFanFicPhương TâyTruyện TeenTổng TàiTiểu ThuyếtTruyện AudioViệt NamKỳ ẢoLịch SửSắcTruyện Tranh
Lịch Sử Đọc
Chưa có lịch sử đọc