Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Ấm áp gặp mặt, sóng gió nổi lên
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm mới đang đến gần, sinh viên được nghỉ lễ, các công ty lân cận cũng tổ chức tiệc tất niên sớm, tạo nên không khí rộn ràng đón xuân.
Mấy ngày nay không có khách, Tạ Hoài đóng cửa nông gia trang sớm để chuẩn bị đón giao thừa. Anh về nhà mua thịt bò, cà chua về làm bánh bao.
Anh định tự tay nhào bột, nhưng sau một hồi vật lộn với mớ bột nhão nhoét, anh đành gọi Hạ Hạ cầu cứu.
Hạ Hạ vừa tan ca, đang đứng đợi tàu điện ngầm thì nhìn thấy bức ảnh Tạ Hoài gửi, cô không khỏi bật cười.
Nhiệt độ ở Nam Thành càng lúc càng giảm, Hạ Hạ đứng khoanh tay bên ngoài vạch vàng chờ tàu, trò chuyện cùng đồng nghiệp.
Bóng cô phản chiếu trên cửa kính phía trước: quần jean, áo len trắng rách nhẹ, áo khoác xanh quân đội, cùng chiếc mũ len vành tròn trên đầu.
Cô gái phản chiếu trong gương có làn da trắng ngần thanh tú, cùng đôi mắt hạnh sáng ngời.
Mái tóc xoăn nhẹ thành từng lọn mỏng, dài ngang thắt lưng, hơi bồng bềnh ở hai bên thái dương.
Hạ Hạ đưa tay vén mái tóc rối bù của mình ra sau tai.
Vài năm qua, ngoại hình cô không thay đổi nhiều, nhưng cách ăn mặc và khí chất đã không còn vẻ non nớt của một nữ sinh trung học. Dù vậy, nhìn kỹ thì cô vẫn chẳng khác là bao.
Tạ Hoài: “Sao hôm nay em tan ca muộn thế? Sau này để anh đón em về.”
Hạ Hạ chen vào đám đông trên tàu điện ngầm, đành đổi điện thoại sang tai bên kia: “Không cần đâu anh.”
Thời tiết càng lúc càng lạnh, Cục Dân chính lại khá xa nhà. Tạ Hoài thức khuya, sức đề kháng vốn đã kém, lại phải chở cô đi đi về về hai bận trong gió lạnh mùa đông.
Hạ Hạ từ chối để anh đón, cô muốn tự đi tàu điện ngầm về.
Hạ Hạ vừa về đến nhà, mở cửa ra đã được Tạ Hoài ôm chầm lấy.
Anh đỡ lấy túi trên tay cô, kéo cô vào nhà: “Mau đến giải cứu mớ bột bánh bao của anh đi——”
Mớ bột của anh trông chẳng khác gì bùn, Hạ Hạ phải rửa tay, rồi cho thêm bột mì vào nhào nặn lại từ đầu. Sau đó, cô lại băm nhỏ phần nhân thịt thô của Tạ Hoài, thêm gia vị vào trộn đều lần nữa.
“Anh mua bánh bao đông lạnh làm sẵn cũng được mà.” Hạ Hạ thái thịt đến mỏi nhừ tay, nằm vật ra ghế sofa rên rỉ: “Mệt chết em rồi.”
“Đừng than nữa, anh chỉ muốn tự tay làm bánh bao cho em ăn thôi mà.”
“Em thì lại nghĩ anh muốn hành em chết thì có.” Hạ Hạ nói: “Đấm bóp cho em đi.”
Tạ Hoài ngoan ngoãn đáp: “Được.”
Anh bước tới, Hạ Hạ quay người nhìn thoáng qua ánh mắt anh, theo bản năng buột miệng: “Thôi quên đi, ơ——”
Tạ Hoài cười khiến Hạ Hạ lại rên rỉ: “Em bảo anh xoa eo, anh đừng có chạm vào đây chứ –”
Mặt Hạ Hạ đỏ bừng sau khi bị anh trêu chọc, mắt cô ngấn nước. Trông cô lúc này vừa ngây thơ lại quyến rũ hơn cả trước. Xoa đầu cô xong, anh lại cù cô.
Hạ Hạ giãy giụa không có tác dụng, đành giả vờ khóc lóc. Nhưng đã lâu không giả bộ đáng thương, kỹ năng diễn xuất của cô cũng kém đi ít nhiều. Tạ Hoài không tin, lại càng cù mạnh hơn, khiến Hạ Hạ nhột không chịu nổi, vừa khóc vừa mắng anh.
Tạ Hoài đau lòng nhìn cô gái vừa khóc vừa mắng mình, không dám trêu chọc thêm nữa. Nhưng Hạ Hạ vẫn không ngừng nức nở, như thể chịu một nỗi oan ức tày trời.
Tạ Hoài thề thốt đủ điều rằng nếu còn cù cô lần nữa sẽ biến thành chó. Sau khi khiến cả hai cùng bật cười, anh mới quay lại nấu ăn.
…
Ngày 29 tháng Chạp âm lịch, Hạ Hạ được nghỉ lễ.
Sáng sớm, Tạ Hoài dậy sớm, mang vali xuống trạm bảo vệ dưới nhà, rồi lại lên lầu đánh thức Hạ Hạ.
Mới năm giờ sáng, Hạ Hạ đã bị anh đánh thức, mắt còn lờ đờ.
Tạ Hoài đẩy cô vào phòng tắm đánh răng. Hạ Hạ vừa mới tỉnh ngủ, tay chân mềm nhũn, cả người tựa vào anh, hệt như một con búp bê vải mềm mại.
Tạ Hoài ấn nút khởi động bàn chải điện, nhét vào miệng cô. Hạ Hạ lúc này mới miễn cưỡng tỉnh táo lại.
Cả đêm qua, cô đã lo lắng không yên về việc gặp mẹ Tạ Hoài. Cô sợ mẹ anh sẽ không thích mình, rồi ép cô chia tay với anh. Trước đó, cô đã đề nghị Tạ Hoài về một mình, còn cô ở lại Nam Thành đón năm mới. Dù Tạ Hoài có khuyên nhủ thế nào, cô cũng lắc đầu, thậm chí còn định rút điện thoại ra hoàn vé. Tạ Hoài đành phải "trừng phạt" cô để cô nghe lời.
Sau một đêm ngủ vùi, những suy nghĩ bất an trong lòng Hạ Hạ lại quay trở lại quấy nhiễu cô.
“Nếu mẹ anh không thích em thì sao? Nếu dì ấy cho rằng em không xinh đẹp, không tốt thì sao?”
Hạ Hạ mặt mày ủ rũ, tự mình gây áp lực, ngũ quan nhăn nhó: “Nếu dì ấy đưa em năm triệu để em rời xa anh thì sao? Hay là em không đi thì hơn——”
“Năm triệu?” Tạ Hoài lạnh lùng nói: “Vậy thì bà ấy cũng keo kiệt thật.”
Hạ Hạ bị Tạ Hoài thu dọn hành lý, đẩy lên taxi, rồi lại bị đẩy lên máy bay.
Khi máy bay hạ cánh xuống thành phố Chương, trời đang đổ tuyết.
Đã lâu Hạ Hạ không hít thở không khí phương Bắc. Vừa bước ra khỏi sân bay, cô đã run rẩy trong gió lạnh, vội vàng chui vào taxi.
Tạ Hoài hỏi: “Lạnh đến thế sao?”
Hạ Hạ gần như sợ chết khiếp: “Nếu mẹ anh ghét em thì phải làm thế nào?”
Tạ Hoài: “…”
Hạ Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên hét to: “Dừng xe!”
Cô chạy đến tiệm hoa ven đường: “Em muốn mua quà cho mẹ anh, dì thích hoa gì nhỉ?”
Tạ Hoài gãi gãi gáy: “Anh cũng không biết, anh chưa từng mua bao giờ.”
Hạ Hạ chọn mấy bông hoa huệ còn đang hé nụ, cắm thêm hoa thạch thảo, rồi dùng giấy gói hoa màu nhạt gói thành một bó.
Chợ hoa mùa đông gần cuối năm, một bông hoa huệ đã có giá bốn mươi mốt tệ. Bó hoa của Hạ Hạ tốn mấy trăm tệ. Tạ Hoài định trả tiền, nhưng Hạ Hạ đã giữ tay anh lại.
“Em trả.” Cô kiên trì.
Tạ Hoài: “Mấy ngày nữa hoa cũng sẽ tàn. Nếu có tiền, em mua thịt cho anh ăn còn hơn.”
“Nhưng em muốn mua nó.” Hạ Hạ nhẹ nhàng nói.
Cô đã từng nhìn thấy ảnh Kiều Như trong điện thoại Tạ Hoài. Thời gian không để lại quá nhiều dấu vết trên người phụ nữ tuổi tứ tuần này. Bà mặc chiếc áo vải lanh màu xanh đậm, tóc búi cao bằng một chiếc kẹp gỗ. Dịu dàng mà trang nghiêm, khi cười, khóe môi hơi cong nhẹ, bà tựa như làn gió của núi rừng, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến tâm hồn thanh tịnh.
Kiều Như từng sống một cuộc đời sung túc. Khi rảnh rỗi, bà có thể cắm hoa, pha trà, nướng bánh, tập yoga.
Tạ Hoài hiếm khi kể về cuộc sống của mình sau khi phá sản, nhưng cô vẫn có thể đoán được vài điều. Căn nhà gia đình Tạ Hoài đang ở hiện tại là nhà cũ của cậu anh, anh vẫn trả tiền thuê hàng tháng. Phần lớn tài sản trước đây của cha anh đã bị tòa án tịch thu. Căn nhà và chiếc xe đứng tên Kiều Như cũng đã được bán đi để trả nợ.
Mỗi tháng, Tạ Hoài đều gửi về nhà một khoản cố định 20.000 nhân dân tệ. Kiều Như cả đời làm nội trợ, không biết làm bất cứ công việc nào khác. Nhưng bà cũng thuê một cửa hàng nhỏ, mở lớp dạy làm bánh.
Kiều Như chắc chắn sẽ thích hoa, Hạ Hạ tin là vậy.
Cô cũng chắc chắn rằng đã nhiều năm rồi Kiều Như chưa tự mua cho mình một bó hoa nào.
…
Không ai dọn tuyết trong khu dân cư cổ kính, chỉ còn lại một hàng dấu chân giữa đường.
Thời tiết lạnh giá, tuyết tan rồi đóng băng khiến đường trơn trượt. Tuyết dày chất đống trên những cây thông hai bên đường. Tạ Hoài đi ngang qua, nghịch ngợm rung thân cây, rắc tuyết rơi xuống Hạ Hạ.
Hạ Hạ lại trông nghiêm túc, trịnh trọng hơn cả lúc đi phỏng vấn.
Một giây trước khi Kiều Như mở cửa, cô gần như phải niệm A Di Đà Phật trong lòng thầm.
Hơi ấm từ trong nhà tỏa ra, nhưng tay chân Hạ Hạ vẫn lạnh buốt.
Kiều Như ngoài đời trông trẻ hơn trong ảnh, làn da trắng ngần thanh tú, thần thái không hề thua kém Hạ Hạ tuổi đôi mươi. Đôi mắt bà sáng ngời, không có nếp nhăn nơi khóe mắt, chỉ có vài sợi tóc bạc lấm tấm sau tai.
Đối diện cửa ra vào có một ban thờ Phật. Kiều Như vừa mới thắp hương trước khi ra mở cửa, nên trong phòng tràn ngập hương thơm nồng nàn của gỗ đàn hương.
Ngay lúc Hạ Hạ đang định cúi đầu chào hỏi, Kiều Như đã mang dép bông bước ra khỏi cửa và ôm chầm lấy cô.
Bà mặc đồ ở nhà, dáng người rất gầy, nhưng cơ thể lại vô cùng ấm áp. Cằm bà trìu mến cọ cọ vào vai Hạ Hạ, lòng bàn tay xoa nhẹ sau gáy cô.
“Chào con nhé, Hạ Hạ.” Kiều Như dịu dàng nói: “Bác là mẹ của Tiểu Hoài.”
Hạ Hạ được bà ôm vào lòng, ngửi thấy mùi hương đàn hương trên người bà, tâm tình căng thẳng trong nháy mắt cũng được giải tỏa.
Cô đỏ mặt thì thầm: “Con chào dì ạ.”
Kiều Như kéo cô vào nhà, giúp cô cởi chiếc áo khoác phủ đầy tuyết rồi treo lên móc.
Tạ Hoài chậm rãi đi theo sau. Nhìn thấy Kiều Như kéo Hạ Hạ ra khỏi mình, trìu mến khoác tay cô, anh có chút không vui, nhưng cũng không nói gì.
Kiều Như đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ trước khi họ về. Cửa sổ sáng sủa, hệ thống sưởi sàn ấm áp vừa phải, không khí khô ráo từ sàn nhà tỏa lên.
Trên bàn trà là cà chua bi, quất, các loại hạt và kẹo dưa do Kiều Như chuẩn bị. Hạ Hạ ngồi trên ghế sofa, đôi mắt bà không rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Bà quay đầu lại, nhìn Tạ Hoài đang cầm hoa, mới chợt nhớ ra mình còn có một đứa con trai.
Tạ Hoài đưa hoa cho bà: “Hạ Hạ tặng hoa cho mẹ đó.”
Kiều Như nhận lấy, dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa đang hé nở: “Cảm ơn Hạ Hạ nhé, bác sẽ cắm bình ngay bây giờ. Tết này, nó sẽ được đặt trong phòng khách.”
Vệt đỏ do lạnh trên mặt Hạ Hạ vừa mới nhạt đi, giọng nói cô vẫn vô cùng nhỏ và rụt rè: “Cảm ơn dì ạ.”
Tạ Hoài: “?”
Kiều Như ngẩn ra, dịu dàng nhìn cô.
Hạ Hạ lo lắng nhận ra mình đã nói sai điều gì đó, vội vàng xua tay sửa lại: “…Không, ý con là không có gì ạ. Chỉ cần dì thích, con… con rất hạnh phúc ạ.”
Kiều Như không khỏi bật cười. Thấy Hạ Hạ có chút dè dặt, bà liền cầm bình hoa đi vào bếp cắm, để lại phòng khách cho hai người.
Tạ Hoài lại gần, ngồi xổm trước ghế sofa, ôm Hạ Hạ vào lòng: “Anh đã nói với em rồi, mẹ anh là người tốt, em đừng rụt rè nữa có được không?”
Hạ Hạ không biết vì sao hốc mắt lại đỏ hoe: “Anh không hiểu đâu.”
“Anh chưa từng trải qua quá khứ của em. Dù bây giờ em không thể quay lại, nhưng những điều và trải nghiệm đó mang lại cho em ở hiện tại sẽ không bao giờ có thể xóa bỏ được.”
Hạ Hạ cụp mắt xuống: “Lúc nhìn dì, em… hoàn toàn có thể tưởng tượng được ngày xưa dì ấy đã sống cuộc sống như thế nào, từng thanh nhã và thanh tú ra sao. Đó là khí chất đã khắc sâu vào xương tủy dì ấy.”
“Nhưng em…” Cô ngập ngừng, “Nếu là mẹ em và gia đình em, em cũng không dám nghĩ tới điều đó.”
Tạ Hoài ngẩn người.
“Em sợ gặp gia đình của anh, cũng sợ để anh gặp gia đình em.”
“Nếu mẹ anh không thích em, hoặc bố mẹ em không thích anh, em sẽ rất buồn.”
Hạ Hạ nói rất nhỏ, sợ Kiều Như trong bếp nghe thấy: “Dì thực sự thích em sao? Dì không phải vì nể mặt anh nên mới khách sáo với em như vậy chứ? Hay là em không nên ăn Tết ở đây thì hơn. Anh đã hơn một năm không về nhà, chắc dì ấy muốn ở bên anh nhiều hơn.”
Dù ý trong lời nói của cô không quá rõ ràng, nhưng Tạ Hoài lại hiểu ý cô.
Hạ Hạ có một sự tự ti cố hữu.
Lúc hai người còn chưa có nhiều tiền, cô giấu rất kỹ, Tạ Hoài không để ý.
Nhưng khi cô bước vào cuộc sống của anh và gặp Kiều Như, nỗi sợ hãi ẩn sâu trong lòng cô, nỗi sợ hãi không được thừa nhận vì xuất thân gia đình, đã lan tràn không thể kiểm soát.
Đó chính là căn nguyên của tâm bệnh khi cô ở bên Bình Gia Bằng. Những lời đồn đại lọt vào tai cô ngày đó rằng cô hẹn hò với anh ta vì nghèo khó. Dù cô không nói gì, nhưng căn bệnh đó đã lén lút gieo rắc từng lời nói vào trái tim cô.
Cô biết Tạ Hoài sẽ không quan tâm đến chuyện này, nhưng cô vẫn không thể ngừng nghĩ tới.
“Em thật ngốc!” Tạ Hoài cười nói: “Phượng hoàng rụng lông còn không bằng gà*, cho dù có tự ti thì người đó đáng ra phải là anh chứ.”
“Mẹ anh không phải vì anh mà khách sáo với em đâu. Bà ấy đang cố gắng lấy lòng em, em không thấy sao? Em biết anh nợ rất nhiều tiền nhưng em vẫn không chịu rời đi, vẫn bằng lòng làm bạn gái anh. Một đứa ngốc như em mà bỏ chạy, khó mà tìm được đứa ngốc khác đâu.”
Tạ Hoài nhéo mặt cô: “Em đã hiểu chưa hả?”
“Tiểu Hoài.” Kiều Như gọi anh từ trong bếp.
Tạ Hoài lại gần hôn lên môi Hạ Hạ. Thấy Kiều Như sắp quay lưng lại, anh uy hiếp: “Nếu em còn dám nghĩ lung tung, tối nay anh Hoài sẽ xử lý em.”
Kiều Như đặt bó hoa huệ vào một chiếc bình màu xanh nhạt, dùng kéo cắt tỉa cành và lá.
Bà mỉm cười nói: “Biểu hiện vừa rồi của mẹ thế nào?”
Tạ Hoài vui vẻ cười: “Không tệ, mẹ có thể trao thưởng cho con.”
“Hạ Hạ hình như có chút lo lắng, phải không?” Kiều Như lo lắng hỏi: “Có phải vừa rồi mẹ nhìn con bé quá nghiêm khắc không?”
Tạ Hoài: “Không nghiêm khắc, chỉ là…”
Anh nói một cách nghiêm túc và trịnh trọng: “Vốn dĩ con không muốn nói điều này, vì sợ ảnh hưởng đến mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Nhưng mẹ ơi, mẹ có thể đừng ôm Hạ Hạ khi con ở đó được không? Mẹ cứ nắm tay cô ấy đi. Hiện tại tụi con đang yêu nhau. Mấy chuyện bạn trai nên làm, mẹ giành hết rồi. Con còn làm gì được nữa?”
Kiều Như cười: “Ôi chao, thật không thể tưởng tượng nổi, con trai ta lại ghen tị với mẹ mình.”
Kiều Như đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu cho bữa trưa, gồm bốn món mặn và một món canh. Bà biết Hạ Hạ thích ăn những món này là nhờ Tạ Hoài đã nói trước.
Bà tỉa hoa xong đặt sang một bên, thản nhiên hỏi: “Hạ Hạ, tối nay con ngủ với bác hay ngủ trong phòng? Nếu con ngủ trong phòng, chiều bác sẽ lấy chăn cho con.”
“Còn con thì có thể ngủ trên ghế sofa vào ban đêm.”
“Ngủ trên sofa?” Tạ Hoài nói: “Mẹ đang đùa con đấy à?”
Kiều Như: “Con đã hai mươi tuổi rồi, ngủ trong phòng mẹ cũng không còn phù hợp…”
“Ai muốn ngủ trong phòng của mẹ?” Tạ Hoài vẻ mặt có chút đắc ý: “Hạ Hạ ngủ với con chứ.”
Kiều Như ngẩn người một chút, sau đó giơ tay đánh vào đầu anh.
“Còn nữa, mẹ.” Tạ Hoài nhìn bộ quần áo vải lanh mỏng manh của bà. Bà đã mặc bộ này nhiều năm rồi, không một sợi chỉ thừa, trông tươm tất và thoải mái. Bà có thể mặc nó ra đường mà không có vấn đề gì.
Anh mím môi: “Mẹ dọa sợ Hạ Hạ rồi, mẹ biết không? Con bé vốn đã căng thẳng rồi, mẹ còn mặc bộ lễ phục như vậy, lại càng khiến Hạ Hạ sợ gần chết.”
Kiều Như nhìn trang phục của mình, rửa tay rồi trở vào phòng ngủ.
Vài phút sau, bà bước ra. Bà đã thay một chiếc quần rộng còn sót lại từ thời trung học của Tạ Hoài và một chiếc áo trắng có viền ren.
Bà mỉm cười đẩy đĩa hoa quả đến trước mặt Hạ Hạ: “Hạ Hạ, con ăn nhiều một chút.”
…
Hội chứng sợ gặp phụ huynh của Hạ Hạ cuối cùng cũng thuyên giảm sau bữa ăn cùng Kiều Như.
Cô muốn giúp Kiều Như nấu ăn nhưng lại sợ đứng cạnh bà không biết nói gì. Chẳng bao lâu, bữa ăn đã kết thúc. Trong lúc ăn, bà rất cẩn thận trong lời nói, chưa bao giờ đề cập đến gia đình hay cuộc sống riêng tư của Hạ Hạ. Thỉnh thoảng bà sẽ hỏi về cuộc sống của hai người ở trường, và phần lớn thời gian sẽ kể cho Hạ Hạ nghe những kỷ niệm xấu hổ thời thơ ấu của Tạ Hoài.
Hạ Hạ chưa bao giờ trải qua không khí gia đình ấm cúng như vậy, cô cảm thấy ấm áp đến muốn khóc.
Ăn xong, Kiều Như không cần cô rửa bát, mà kéo Tạ Hoài vào bếp. Còn bà dẫn Hạ Hạ đi xem những cây sen đá và lô hội bà trồng, còn hào hứng nói với cô hoa thủy tiên sắp nở.
Ngày 29 tháng Chạp âm lịch, cũng là lúc sắm sửa đồ Tết, Tạ Hoài dẫn hai người đi trung tâm mua sắm mua quần áo.
Kiều Như rất cẩn thận, không quấy rầy Tạ Hoài quá nhiều, cũng không ôm Hạ Hạ nữa.
Bà lặng lẽ đi phía sau cô, nhưng Hạ Hạ cảm thấy đi một mình như vậy không thích hợp, nên chủ động giảm tốc độ, nắm lấy cánh tay bà.
Cô và Kiều Như trông giống mẹ con hơn cả mẹ con ruột thịt.
Kiều Như luôn nở nụ cười ôn hòa, kéo Hạ Hạ vào cửa hàng thử quần áo mà không thèm nhìn giá cả. Đến khi Hạ Hạ đi đến buồn ngủ, bà mới để Tạ Hoài trả tiền.
Bộ quần áo đắt tiền nhất của Hạ Hạ là chiếc áo gió trị giá hơn một nghìn nhân dân tệ mà Tạ Hoài đã mua cho cô năm đó. Cô đã lén nhìn bảng giá bộ quần áo Kiều Như đưa cho cô trong phòng thử đồ, trái tim cô như thắt lại khi nhìn thấy con số năm nghìn sáu mươi sáu nhân dân tệ.
Cô ngại nói với Kiều Như rằng những bộ quần áo này quá đắt tiền, nên không muốn mặc thử. Định lấy chúng ra và nói rằng không vừa.
Tạ Hoài và Kiều Như đứng ở góc phòng thử đồ trò chuyện.
“Không phải mẹ đã dạy con cách đối xử với con gái sao?”
Giọng điệu Kiều Như không hài lòng. Bà cầm áo khoác của Hạ Hạ, một tay chạm vào chất liệu vải.
“Con chỉ mua loại quần áo này cho Hạ Hạ thôi sao?”
Hạ Hạ đỏ mặt. Chiếc áo khoác này là sản phẩm trái mùa cô mua được trong đợt giảm giá mùa hè. Cô ở trường không có nhiều tiền sinh hoạt, cô nghĩ cũng không có gì to tát, nhưng hiển nhiên bộ áo khoác này không lọt vào mắt Kiều Như.
Hạ Hạ xấu hổ, nhưng khi nghe những lời tiếp theo của Kiều Như, ánh mắt cô lại nóng lên.
Tạ Hoài không biết gì về chất lượng vải, ngơ ngác: “Cô ấy tự mua mà mẹ.”
“Còn quần áo của con thì sao?” Kiều Như bình tĩnh hỏi, ý bà là chất liệu cao cấp hơn nhiều của Tạ Hoài.
Tạ Hoài: “Cái này Hạ Hạ cũng mua cho con.”
Kiều Như: “Bây giờ con không còn một mình nữa. Yêu đương thì có thể quan tâm đến bạn gái nhiều hơn được không?”
Bà lạnh lùng dạy dỗ Tạ Hoài.
“Không giống như trước kia, con không cần phải quá vất vả kiếm tiền nữa. Con bé sẵn sàng cùng con chia sẻ vui buồn, sao con không thể đối xử tốt với con bé hơn?”
Tạ Hoài khó chịu: “Mẹ có thể đừng nghi ngờ con được không? Con không đối xử tốt với Hạ Hạ chỗ nào?”
Sau đó, anh hỏi: “Hồ Thư Vinh thật sự đi rồi sao?”
“Cậu của con nhờ người hỏi thăm, nói Hồ Thư Vinh đã đi về phía nam…”
Tấm rèm phòng thử đồ bên cạnh mở ra, một cô gái xinh đẹp bước ra, tay cầm vài bộ quần áo.
Cô không nhìn thấy Hạ Hạ đang đứng ở góc tường, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Tạ Hoài và Kiều Như.
Trần Mạn Hi: “Tạ Hoài? Cậu đi mua sắm với dì à? Chào dì ạ.”
Kiều Như rõ ràng biết cô, nhướn mày, ánh mắt lướt qua Trần Mạn Hi như không nghe thấy gì, rồi quay đầu nhìn thùng rác.
Trần Mạn Hi xấu hổ một lát, sau đó nhìn về phía Tạ Hoài: “Cậu trở về khi nào vậy?”
Đôi mắt Tạ Hoài giống hệt Kiều Như. Anh cong môi cười mà không nói một lời.
Kiều Như nhìn thấy Hạ Hạ đi ra, liền chủ động lấy quần áo trong tay cô, đưa cho người phục vụ: “Mau gói lại đi. Con dâu tôi thích cái này.”
Trần Mạn Hi: “…”
…
Đó là một đêm lạnh lẽo, Trần Mạn Hi đi thang máy lên bãi đậu xe tầng một. Gương mặt xinh đẹp của cô phủ đầy sương giá.
Cô lái chiếc xe của gia đình đi mua sắm. Sau khi lên xe, cô phát hiện xe bên trái và bên phải đậu quá gần. Kỹ năng lái xe của cô không tốt, việc lùi xe trực tiếp chắc chắn sẽ gây ra vết xước.
Thấy có người ngồi trong chiếc xe cạnh mình, cô mở cửa sổ rồi gõ vào kính xe đối diện.
Nhưng người trong xe không đáp lại cô.
Cô bước xuống xe, tức giận dùng túi xách đập vào cửa sổ xe đối phương: “Anh có thể nhường đường được không? Xe đậu sát nhau thế này làm sao tôi đi được?”
Cô vừa dứt lời, hai người đàn ông đội mũ trùm đầu đen, đeo khẩu trang bước xuống xe, thô bạo tóm lấy cô, kéo lên xe.
Trần Mạn Hi bị sốc, mặt tái mét. Cô giơ chân đá thì bị một người đàn ông đấm vào bụng dưới. Cô cong người như con tôm vì đau đớn.
Người đàn ông ngồi trên ghế lái quay đầu lại, nhìn cô đầy vẻ gian tà: “Anh ơi, cô ấy là Trần Mạn Hi.”
Trần Mạn Hi cảm thấy giọng nói này nghe quen quen. Cô ngẩng mặt lên, nhìn thấy một khuôn mặt dường như đã từng gặp ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.
Người đàn ông ngồi ở ghế phụ, đeo kính râm, đội mũ lưỡi trai thấp che mặt, ậm ừ sau khi nghe vậy.
Hắn ta tháo kính râm ra rồi nhìn cô chăm chú qua gương chiếu hậu.
Trần Mạn Hi đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo.
“Người phụ nữ của Tạ Hoài?” Hắn ta hỏi.
Trần Mạn Hi theo bản năng lắc đầu: “Không, tôi không phải.”
Người đàn ông ngồi trên ghế lái nói: “Mẹ kiếp, cô nói cái quái gì vậy? Cho dù không phải người phụ nữ của Tạ Hoài thì cô vẫn là người phụ nữ mà Tạ Hoài quan tâm nhất phải không? Những việc nó làm cho cô năm đó ồn ào như vậy, còn dám nói rằng nó không thích cô?”
Trần Mạn Hi ôm bụng, cuối cùng cũng nhớ ra hắn là ai.
Cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôn Phong.”
Hồ Thư Vinh chán nản nghịch nghịch gọng kính râm trong tay: “Tạ Hoài nợ tiền tôi, cô nên biết. Gần đây tôi định ra nước ngoài để tránh bị chú ý, nhưng tiền nong có chút eo hẹp. Tôi muốn bắt nó xuất hiện, trả lại số tiền nó nợ tôi ngay lập tức. Tôi luôn cảm thấy khó chịu vì chưa tìm được con tin.”
“Vậy nên vẫn phải phiền cô đi cùng chúng tôi một chuyến.”
Trần Mạn Hi: “Tôi không quen Tạ Hoài, mẹ anh ấy đang ở nhà, sao anh không bắt cóc bà ấy đi?”
Người đàn ông bên cạnh cô cười lạnh: “Năm đó tôi bắt cóc mẹ nó, kết quả bị đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, nằm đó nửa tháng trời, ai còn dám động vào mẹ nó nữa?”
“Vậy anh có thể bắt cóc bạn gái của hắn ta!” Trần Mạn Hi hét lớn: “Bạn gái của hắn ta đang ở tầng trên trung tâm thương mại, vừa rồi bọn họ còn cùng nhau đi mua sắm. Tạ Hoài và tôi đã chia tay từ hồi trung học, hắn ta cũng không thích tôi từ lâu rồi. Anh bắt cóc tôi cũng vô dụng thôi.”
Cô sợ đến mức bật khóc: “Những gì tôi nói đều là sự thật. Bạn gái của hắn ấy tên là Hạ Hạ, cô ấy học cùng trường đại học với hắn.”
“Hạ Hạ hiện tại hẳn là đang ở trong nhà hắn. Nếu không tin thì đi xem thử đi!”
-------------------------------------------------
Chú thích:
(*) Phượng hoàng rụng lông còn không bằng gà: Câu này ý nói người sa cơ thất thế sẽ bị người thấp kém hơn mình trước đây coi thường.