Nguyện Nếu Có Kiếp Sau
Chương 6
Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Qua mấy ngày quan sát, ta nhận thấy mỗi lần gặp Thẩm Phù Xuyên, hắn đều đi lại một mình, ngay cả nha hoàn hầu hạ cũng không có bên cạnh. Ai có thể ngờ, một Phụ quốc công đường đường lại không hề phô trương như vậy.
Thẩm gia hương hỏa thịnh vượng, con trai đông đúc, ban đầu ta chỉ nghĩ hắn là một công tử nhàn rỗi. Mãi sau này ta mới nhận ra, chỉ có hắn hỏi thăm sức khỏe của Lão thái quân, mà con trai của Lão thái quân lại chính là Phụ quốc công. Hôm nay, ta có thể khám phá ra thân phận của Thẩm đại nhân, cũng là nhờ trước đây bà ấy từng hỏi ta rằng Phụ quốc công thích ăn cua nhưng không bao giờ ăn gừng, không biết liệu có để lại bệnh vặt gì không. Ta thực sự không thể ngờ, một Thẩm đại nhân với khí chất thiếu niên như vậy lại chính là Thẩm Phù Xuyên đã gần ba mươi tuổi.
“Không thú vị lắm, ta cứ tưởng sẽ được chơi đùa một trận cho thỏa.” Thẩm Phù Xuyên đỡ eo ta, dịch chuyển người, để ta ngồi gọn trên đùi hắn. Hắn ngẩng đầu, cười hỏi ta: “Ngươi muốn gả cho bản công đến thế sao? Bản công khắc thê, ngươi không sợ ư?”
Tư thế này thật chẳng đứng đắn chút nào, ta miễn cưỡng kiềm chế hơi nóng trên mặt, giả vờ bình tĩnh đáp: “Quốc công không khắc thê, Quốc công chỉ khắc Dương Oánh Oánh thôi.”
Bên ngoài đồn rằng Dương tướng quân muốn gả con gái duy nhất của mình cho Phụ quốc công, nhưng Thẩm Phù Xuyên lại cùng Lưu thái y cho Dương Oánh Oánh dùng phương thuốc tên Ngọc Thủy. E rằng, đó là để đợi nàng ta gả đến, sau đó ngụy trang thành một màn băng huyết mà chết. Dương tướng quân sinh được ba nam một nữ, con trai trưởng tử trận sa trường, con trai thứ lại nghiện thuốc lá, còn con trai út mới hơn mười tuổi, không thể gây được sóng gió gì. Nếu sợi dây liên hôn của Dương Oánh Oánh không còn, Dương tướng quân sẽ nguyên khí đại thương, từ đó mà thất thế. Dương Oánh Oánh bất hạnh, nhưng Thẩm Phù Xuyên đã từng nói, hắn trung thành với Thánh thượng, quân đã muốn thần chết, vậy thì thần buộc phải chết.
“Thành thật mà nói, bản công rất vừa ý sự tàn nhẫn của ngươi. Vậy thì ngươi hãy đợi đến khi Dương Oánh Oánh rời đi, rồi vào phủ ta làm kế thê.”
Triều đình tranh đấu minh ám là lẽ thường tình, nhưng mắt thấy tai nghe vẫn không khỏi khiến lòng người hoảng hốt. Vị Thánh thượng hiền từ bác ái mà ta từng thấy là người hay cười, còn vị Thánh thượng mà Thẩm Phù Xuyên trung thành lại là người tàn độc, không cho phép bất cứ ai sinh lòng hoài nghi đối với hoàng tộc. Ta đột nhiên nhớ tới Lý Cẩn, hắn không giống người trong hoàng thất, càng không giống phụ thân mình. Hắn có tình cảm, hoàn toàn mang tác phong của kẻ yêu mỹ nhân không yêu giang sơn.
Ta lắc nhẹ đầu, gạt bỏ hình ảnh của Lý Cẩn, nói thẳng với Thẩm Phù Xuyên: “Ta không đợi được.” Thứ gọi là tử lệnh, chỉ tử sĩ mới dám nhận. Mà đám người khó nuôi này, chỉ có quan lớn vinh hiển mới quản được. Bá phụ nhà ta không có bản lĩnh đó, nhưng người đứng sau lưng ông ta thì có. Người đó là ai ta tạm thời chưa biết được, nhưng chắc chắn không phải người mà một mình ta có thể động vào. Thế nên, ta cần nhanh chóng tìm một trợ thủ có dũng có mưu, lại còn phải có quyền có thế.
Ta ngả bài với Thẩm Phù Xuyên, mắt hắn tối sầm lại: “Hoàng mệnh không thể trái, Dương Oánh Oánh ta nhất định phải cưới.”
“Hoàng mệnh là muốn nàng ta chết, chết không đối chứng, để Dương tướng quân muốn điều tra cũng không tra được gì, chứ không phải bắt ngài không cưới nàng ta không được.” Ta quay mặt qua, nói: “Ta có cách khiến nàng ta vô thanh vô tức mà chết.”
Lời vừa nói ra, tim ta cũng hẫng mất một nhịp. Ta không thể tự bảo vệ mình, cuối cùng cũng phải hướng mũi đao về phía người vô tội. Như thế, thì có khác gì những kẻ đã hại phụ mẫu ta đâu. Trong phút chốc, ta có chút muốn chấp nhận số phận nghiệt ngã này.
Một tia sấm chớp bất ngờ bùng lên ngoài xe ngựa. Tiếng sét vang dội, ngọn lửa bùng cháy và căn phòng tang hoang trong ký ức đã đánh thức ta tỉnh lại. Nếu ta lùi bước, huyết thù của phụ mẫu ai sẽ đòi lại thay ta?
Làm kẻ ác, ắt phải trả giá cho cái ác! Nếu như ta có gặp báo ứng, ta của lúc này đây, tình nguyện cam chịu.
Thẩm Phù Xuyên ngả người về phía sau, dùng một tay xoa mái tóc rối bù của ta, thì thầm: “Đang nghĩ gì đó, ta đợi đến phát chán rồi.”
Hắn nhìn ta đang ngây ngốc, ngón tay lướt dọc má ta đến thắt lưng rồi nhẹ nhàng xé rách y phục: “Ta lạnh, nàng không phải muốn sưởi ấm ta sao?”
Ta nuốt nước bọt, run rẩy cởi áo ngoài, chỉ còn chiếc yếm đỏ dựa vào ngực hắn: “Phần còn lại, thành thân sẽ cho ngài.”
Ta xấu hổ đến mức nóng bừng cả người, Thẩm Phù Xuyên mang theo một thân khí lạnh ôm lấy ta, khàn giọng nói: “Muốn bước vào cửa Thẩm gia ta, có thể, nhưng nàng phải cho ta thấy giá trị của nàng. Phu nhân của Thẩm Phù Xuyên không thể là một phế vật.”
Hắn muốn ta nhanh chóng giải quyết Dương Oánh Oánh, rồi mới tiếp tục nói đến chuyện hôn sự. Quả nhiên, người làm quan, trong lòng đều đen tối, chỉ muốn dùng ta thay hắn làm việc. Nhưng ta cũng không còn đường lui, chỉ có thể biến mình thành người có ích, ít nhất là để đổi lấy sự bảo hộ của hắn.
Bá phụ muốn mạng của ta, vậy thì trước hết ta phải tìm cho bản thân một nơi an toàn. Thẩm Phù Xuyên viết cho bá phụ một phong thư, lấy Lão thái quân làm cớ, muốn mời ta đích thân lưu lại phủ mấy ngày để chiếu cố bà ấy, vì thế ta không phải về nhà. Ta cũng có cớ quang minh chính đại để lưu lại phủ Phụ quốc công.
Ở viện của Lão thái quân hơn nửa tháng, Thẩm Phù Xuyên mỗi ngày đều đến. Vẫn như mọi khi, hắn mang theo mứt quả, điểm tâm, những thứ đồ này không ngoài dự đoán đều chui hết vào bụng ta. Dần dần, tin đồn xuất hiện, nói ta chân trước vừa bị Thái tử bỏ, chân sau đã muốn quyến rũ Phụ quốc công, sống như một hồ ly tinh. Về sau, Dương Oánh Oánh cũng gửi cho ta một lời mời, mời ta tham gia cuộc thi cưỡi ngựa mỗi năm một lần của các quý nữ nhà quan. Tổ tiên năm xưa lập nước trên lưng ngựa, nữ nhi triều ta cũng vì thế mà thành thạo cưỡi ngựa. Vào ngày này, vương công quý tộc đều đến xem tỷ thí. Hiếm lắm mới có dịp các nữ tử bỏ bớt kiêu ngạo mà vui chơi, sao có thể bỏ lỡ, thuận tiện còn có thể đặt cược vài quan tiền.
Gần đến giờ, các quý nữ đều chuẩn bị sẵn sàng. A tỷ mỉm cười với Thái tử, bên cạnh nàng còn có một con hồng mã. Tỷ ấy đỏ mặt làm nũng với Lý Cẩn: “Điện hạ, thiếp không dám cưỡi nó chạy đâu, thiếp không biết cưỡi ngựa, càng không biết đánh mã cầu, ngài đây là đang trêu thiếp, muốn thiếp xấu mặt đúng không?”
Trên mặt Lý Cẩn hiện vẻ nghi hoặc, vừa muốn mở miệng, ta đã bước lên trước, cười nói: “A tỷ không dùng đến, không bằng để cho muội con ngựa này có được không? Muội vội vàng qua đây, cái gì cũng chưa chuẩn bị.”
“Thứ Dung Nguyệt muốn có, a tỷ đều sẽ đưa cho muội.” A tỷ nắm chặt tay ta, đã lâu không gặp, tỷ ấy quan tâm hỏi: “Muội ở phủ Phụ quốc công có tốt không? Trên phố đồn đại đúng là khó nghe, Nguyệt Nhi nhà ta sao có thể là dạng người bán mình cầu vinh được chứ. Nhưng mà miệng lưỡi người đời, muội cũng nên chú ý một chút.” Ta cố gắng tìm một nét hư tình giả ý thế nhưng trên mặt tỷ ấy vẫn luôn là một biểu cảm chân thành.
Lý Cẩn nhìn ta chằm chằm: “Ngươi biết cưỡi ngựa?”
Ta gật đầu, xoay người lên ngựa, trên tay còn cầm theo một cây gậy mã cầu. Ánh mắt Lý Cẩn hồi lâu không rời khỏi ta, mãi đến lúc ta cưỡi ngựa rời đi, hắn mới hét gọi tên ta, bất chấp lễ nghi mà giữ lấy cổ chân ta: “Tô Dung Nguyệt?”
Ta nhìn hắn một cách trịnh thượng, vô cùng thưởng thức vẻ mặt vừa bối rối vừa hốt hoảng kia của hắn. A tỷ quả thực không biết cưỡi ngựa, tỷ ấy ghét tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, chỉ thích ngồi trên ghế mây nghe hát. Còn kỹ thuật cưỡi ngựa của ta là do đích thân Lý Cẩn đã chỉ dạy.
Nhưng mà, cho tới ban nãy, hắn vẫn tưởng người kia là a tỷ, hiện tại chắc hẳn cũng đã mơ hồ rồi.