Chương 7

Nguyện Nếu Có Kiếp Sau thuộc thể loại Cổ Đại, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

14.
Ta ghìm cương ngựa ngay cạnh Dương Oánh Oánh, nàng ta nhìn ta một lượt từ đầu đến chân.
“Đa tạ Dương cô nương đã mời ta đến chơi.” Ta cười nói.
“Ta mời ngươi đến, chỉ vì muốn xem ngươi có xứng để tranh với ta không.” Nàng ta rất thẳng thắn nói.
Trong cuộc thi hôm nay, phải cưỡi ngựa vòng quanh núi. Ta vẫn luôn cách một khoảng không quá xa không quá gần mà theo sau nàng ta. Dương Oánh Oánh có lẽ không nghĩ tới ta sẽ theo kịp, bèn ra sức quất roi ngựa, vô tình biến cuộc thi này thành cuộc tỉ thí giữa hai chúng ta. Lưng áo cả hai ướt đẫm mồ hôi, các quý nữ khác đã sớm bị chúng ta bỏ xa không thấy bóng dáng.
Dương Oánh Oánh đi chậm lại, đợi ta bắt kịp mới cùng ta trò chuyện: “Ngươi cũng lớn gan đấy. Không sợ ta sẽ đẩy ngươi từ đây xuống sao? Dù gì ngươi cũng không cha không mẹ, bá phụ ngươi cũng không dám làm gì ta, ta tùy tiện nói hai câu thì chuyện này cứ thế mà qua.”
Tim ta nhói lên. Hổ nữ nhà tướng môn, nói chuyện toàn dùng đầu óc, đâm thẳng vào nỗi đau của người khác.
“Chỉ vì một tên nam nhân mà để mình dính hiềm nghi giết người, ta thấy cô nương cũng không phải người thiếu suy nghĩ như vậy.”
Dương Oánh Oánh nhướng mày, cười nói: “Ngươi nói không sai, nếu thật sự chỉ vì một tên nam nhân thì cũng thôi.” Nàng ta hướng mắt về phía xa, ánh mắt mơ hồ: “Nhưng làm nam nhân tốt biết bao nhiêu. Nếu ta là nam nhân, ta có thể lập công danh sự nghiệp, ta có thể làm chủ cuộc đời ta.” Biểu cảm trên mặt nàng biến hóa đa dạng, sầu muộn, lạc lối, u uất.
Nàng ta quay đầu nhìn ta, tiếp tục nói: “Đáng tiếc, cô nương như chúng ta số phận đã định là chỉ có thể gả cho người ta làm phu nhân, trở thành vật hi sinh trong những cuộc tranh đấu ngầm và công khai của triều đình, không có sự lựa chọn nào khác.” Lời vừa dứt, trong rừng cũng xuất hiện vài bóng người.
“Phụ quốc công chắc chắn phải là của ta. Nếu ta không gả được cho hắn, phụ thân nhất định sẽ chê ta vô dụng. Ngược lại là ngươi không cha không mẹ, không bằng ta tiễn ngươi xuống đoàn tụ với họ được không?”
Ta quả thật chưa từng nghĩ tới, ta và nàng ta chưa từng gặp mặt lại có một quyết định vô cùng giống nhau.
Dương Oánh Oánh nói với ta: “Tô Dung Nguyệt, ta cảm thấy ta và ngươi khá hợp nhau đấy chứ. Chuyện ngày hôm nay cũng là bất đắc dĩ, ngươi đừng có trách ta.”
Ta chỉ cười.
Dương Oánh Oánh nghi ngờ, vừa muốn cưỡi ngựa bỏ đi, chân ngựa đã bị ai đó một đao chặt đứt. Nàng ta không kịp phòng bị mà ngã xuống núi.
“Người mà nàng ta an bài đều dọn dẹp sạch sẽ cả rồi chứ?” Ta lạnh giọng hỏi, người dẫn đầu gật đầu nói vâng. Xa xa truyền đến tiếng vó ngựa, đoán là các quý nữ sắp đến, ta lại phân phó: “Nhất định phải để các nàng nhìn thấy các ngươi rồi mới được rời đi.”
Chuyện còn lại, cứ giao cho ta đi.
15.
Khi ta tìm thấy Dương Oánh Oánh, nàng ta mang một thân thương tích, bất tỉnh bên một con suối nhỏ.
Trời dần tối, ta kéo nàng ta vào một cái hang, sau đó đốt một vài cành cây khô. Ta lấy một cây kim bạc từ hộp kim châm đã chuẩn bị trong tay áo ra, đang định châm vào người nàng ta thì ngoài cửa động vang lên một giọng nói trầm: “Ngươi có biết mưu sát là tội chết không?”
Ta nghiến răng, không chút do dự châm kim bạc vào người Dương Oánh Oánh.
Lý Cẩn từ cửa động tiến vào, ánh lửa hắt lên người hắn, cái bóng đổ dài như một bức tường cao lớn. Hắn quỳ một gối, đặt ngón tay lên mũi Dương Oánh Oánh.
Không còn thở.
Hắn nhìn ta u ám, ánh mắt như muốn xé nát ta: “Vì Thẩm Phù Xuyên, ngươi có thể làm đến mức nào? Hắn cho ngươi được bao nhiêu thứ tốt để ngươi cam tâm tình nguyện bán mạng vì hắn chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xem ra Lý Cẩn biết rất rõ hành vi của Thẩm Phù Xuyên. Ta cười rộ lên: “Hắn nói, chỉ cần giết Dương Oánh Oánh, hắn sẽ cưới ta.”
Sắc mặt Lý Cẩn hơi đổi, nắm lấy cổ tay ta, chất vấn: “Tô Dung Nguyệt, người ngươi yêu là Cô, sao ngươi lại có thể gả cho người khác?”
Yêu ư?
Ta cười lạnh, yêu tính là thứ gì chứ.
Ta quả thật từng si mê vọng tưởng với Lý Cẩn, nhưng chỉ là chút rung động nhỏ bé mà chút rung động này cũng rất nhanh bị chính tay hắn dập tắt. Từ sau khi phụ mẫu qua đời, thứ mà thế gian này cho ta chỉ toàn thù hận và sự phản bội.
Lý Cẩn giải thích với ta: “Cô vẫn luôn tưởng rằng cô bé năm đó trên Đào Hoa sơn là tỷ tỷ nàng, nàng ấy nói hy vọng Cô thích nàng ấy của hiện tại, không cần cứ mãi sống trong hồi ức, nên Cô mới không đi xác nhận với nàng ấy.”
Ta gỡ tay hắn, cười nói: “Điện hạ nhận nhầm người là vô tình, lẽ nào không ngừng gây khó dễ cho ta cũng là vô tình sao?”
“Tỷ tỷ nàng ngày nào cũng khóc, nói… cảm thấy ta có ý với nàng, nên ta mới cố ý đối xử với nàng như vậy, chỉ là muốn để nàng ấy yên tâm thôi. Dung Nguyệt, thật xin lỗi.”
Tỷ tỷ giở trò sau lưng ta, ta vẫn luôn biết.
Lúc nhỏ, vì muốn theo phụ thân lên núi hái thuốc, ta đã lén học cưỡi ngựa. Con ngựa tuy nhỏ nhưng tính tình rất hung dữ, ta suýt bị nó hất khỏi yên, may mà có Lý Cẩn giúp ta khỏi ngã. Chúng ta chơi cùng nhau hai tháng trên Đào Hoa sơn, sau đó Lý Cẩn biến mất không chút tăm tích.
Sau khi vào kinh, lần đầu tiên gặp lại, ta đã nhận ra hắn. Ta đem chuyện này kể cho tỷ tỷ, đại khái có nhắc qua Đào Hoa sơn. Đợi tới khi ta tìm được cơ hội gặp Lý Cẩn lần nữa, ta lại phát hiện hắn cùng tỷ tỷ tình chàng ý thiếp, cơ hồ trong phút chốc đã đoán được chuyện gì xảy ra.
Ta không vạch trần tỷ ấy, chỉ là một nam nhân mà thôi, tỷ ấy muốn, ta nhường cho tỷ ấy là được. Ta có thể chấp nhận tỷ ấy cướp đoạt tình yêu, có thể chấp nhận tỷ ấy tham lam vinh hoa phú quý, nhưng ta không thể chấp nhận tỷ ấy nhận giặc làm cha, quên sạch mối thù sâu nặng của phụ mẫu!
Ngày đó ở phủ Phụ quốc công, ta bắt mạch của Lý Cẩn cũng không hề làm lớn chuyện, nhưng tỷ tỷ ở bên cạnh chắc chắn đã nhận ra ta đang làm gì. Có lẽ tỷ ấy đã kể cho bá phụ, vậy nên mới xuất hiện một màn mưu sát trong mưa.
Ta luôn không dám tin, bá phụ vì phương thuốc bí truyền của phụ thân mà không từ thủ đoạn nào, phóng hỏa đốt núi; tỷ tỷ lại vì dục vọng cá nhân mà bắt tay cùng bá phụ hãm hại ta.
Tỷ ấy biến thành ra nông nỗi này từ khi nào?
Có lẽ là lần đầu tới kinh thành, chúng ta bị người ta mắng là đồ nhà quê.
Có lẽ là khi tỷ ấy tiến vào giới quý nữ kinh thành, bị họ trêu chọc, bắt nạt.
Cũng có lẽ là khi Lý Cẩn bên cạnh tỷ ấy, tiêu tốn ngàn lượng hoàng kim khiến ai nấy đều ngưỡng mộ.
Có lẽ là khi Thánh thượng ban chiếu gả tỷ ấy tới Đông cung, những kẻ trước nay ức hiếp tỷ ấy đều thay đổi thái độ, vừa nịnh nọt vừa khách khí...
Tuy ta từng điên cuồng trốn tránh sự thật, không dám thừa nhận trên thế gian này chỉ còn mỗi ta nhớ đến những oan khuất của phụ mẫu, nhưng mỗi lần tỷ tỷ đều dùng hành động để nói với ta, tỷ ấy không muốn làm trưởng nữ Tô gia, không muốn làm tỷ tỷ của ta nữa. Tỷ ấy muốn làm một Tô Dung Ngọc là cháu gái của Tô thái y, là Thái tử phi của Lý Cẩn, đứng trên vạn người, hưởng thụ vinh hoa phú quý.
Lý Cẩn dời tầm mắt đi chỗ khác, vành tai ửng đỏ: “Tỷ tỷ nàng nói không sai, Cô vẫn luôn thích nàng, Dung Nguyệt, nàng đừng gả cho Thẩm Phù Xuyên, đợi hồi cung, Cô xin phụ hoàng ban hôn, về sau Cô sẽ bảo vệ nàng, tuyệt đối không để nàng phải nhúng tay vào chuyện xấu, được không?”
“Không được.”
Nghĩ về những ngày đã qua đó, ta chỉ cảm thấy mỉa mai đến tột cùng. Lý Cẩn thật sự vẫn tưởng rằng những tổn thương hắn gây ra cho ta có thể xóa sạch chỉ bằng vài câu nói sao? Những năm này, ta cũng dần dần hiểu được, ngoài bản thân mình ra, không thể tin ai cả, cứu người cũng không bằng tự cứu mình.
“Nếu ngài thật sự phải xin lỗi ta…” Ta nhìn Dương Oánh Oánh, nói với hắn: “Vậy thì thay ta làm một việc.”