Chương 21: Gác Mái Bí Ẩn

Nhật Ký Quan Sát Người Cá

Chương 21: Gác Mái Bí Ẩn

Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bất kỳ ai yêu mèo cũng đều thừa nhận: chúng là những con quỷ nhỏ nghịch ngợm, che giấu bản chất tinh quái dưới vẻ ngoài thiên thần. Chúng sẽ cố tình hất đổ những chiếc ly pha lê bên cạnh bàn, cào nát bức rèm cao cấp thành đống chỉ rối, rồi thản nhiên ngồi lên mặt bạn lúc bạn đang ngủ. Chúng chui tọt dưới gầm giường, trốn trong tủ quần áo, cuộn tròn trong thùng carton cũ kỹ, nhưng nhất định sẽ không thèm động đến chiếc ổ mèo xinh xắn mà bạn đã kỳ công chuẩn bị.
Vì thế, khi Dorian vội vã chạy lên căn phòng nhỏ dành riêng cho Besty trên tầng hai, anh cũng chẳng ngạc nhiên khi không thấy bóng dáng cô mèo báo đâu cả.
Tiếng kêu thất thanh của Besty vẫn vang vọng. Dorian ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà — âm thanh có vẻ từ tầng trên vọng xuống.
Anh nhanh chân chạy lên tầng ba. Nhưng khi đến nơi, tiếng kêu bỗng im bặt. Bốn phía chìm vào im lặng. Dorian đứng lại, trong lòng lo lắng gọi lại: "Besty?"
Không một tiếng đáp. Anh định bước vào từng phòng để tìm kiếm.
Đây là hướng nam của biệt thự — nơi đón nhiều ánh sáng nhất, cũng là khu vực sinh hoạt của Magmendy và Ivanova. Và thật trùng hợp, Dorian đang đứng ngay trước phòng làm việc của Magmendy.
Vừa nhận ra mình đang ở đâu, tim Dorian bỗng đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác cám dỗ vô hình nhưng mãnh liệt trào dâng, tựa như trước mặt anh là cánh cửa két bạc ngân hàng đang chờ được mở.
Dorian biết rõ, tốt nhất là đừng chạm vào tay nắm cửa bằng đồng kia. Nếu Magmendy phát hiện anh tự tiện xâm nhập, chắc chắn anh sẽ gặp rắc rối. Hơn nữa, nơi quan trọng như phòng làm việc, hẳn ông ta đã khóa cẩn thận, hoặc bố trí các biện pháp bảo vệ...
Nhưng lúc này, trong đầu Dorian lại cuộn xoáy những ý nghĩ kỳ lạ. Chúng như bảng màu bị đổ nhào, tất cả sắc màu hòa quyện thành một mảng đen đặc, không phản chiếu chút ánh sáng nào.
Người cá.
John.
Người cá...
John...
Dorian bỗng nhớ đến điếu thuốc điện tử cũ kỹ, hỏng hóc của John.
Có lẽ, thứ mà anh cố chấp muốn sửa chữa từ lâu, chưa bao giờ thật sự là điếu thuốc đó.
"Besty, mày có ở đây không?"
Dorian nắm lấy tay nắm cửa, xoay mạnh —
Thế mà cánh cửa lại mở ra dễ dàng.
Lồng ngực Dorian trào dâng cảm xúc hỗn độn, xen lẫn nỗi mất mát sâu thẳm.
Theo tâm lý thông thường, chiếc két nào dễ mở thì chắc chắn chẳng chứa đồ quý giá. Ý định tìm kiếm bí mật nào đó trong phòng làm việc của Magmendy coi như tan thành mây khói.
Bên trong phòng làm việc vẫn y như trong ký ức thời thơ ấu của Dorian — không một chút thay đổi. Mọi đồ đạc đều sạch bong, không dính hạt bụi nào, công lao này hẳn phải dành cho robot dọn dẹp.
Dorian liếc nhìn tủ sách mở rộng, nhưng chẳng có ý định khám phá. Anh gọi vài tiếng tên Besty rồi tiện tay đóng cửa lại.
Vừa định quay người rời đi, một con chó lớn lông xù bất ngờ lao tới, dừng ngay bên chân anh. Cùng lúc đó, tiếng kêu của Besty lại vang lên — lần này gần hơn nhiều.
May là nhà còn nuôi thêm một con chó.
Dorian hỏi con chó giống Blue Bay Shepherd: "Này nhóc Blueberry, mày biết Besty ở đâu không?"
Con chó sủa gâu gâu vài tiếng, rồi quay người chạy về phía cầu thang hẹp bên kia, ra hiệu cho Dorian đi theo.
"Trên gác mái à?"
Dorian nhíu mày. Gác mái là phòng cầu nguyện của Ivanova, sao Besty lại chạy lên đó được?
Trong mỗi gia đình, luôn có một căn phòng khiến trẻ con sợ hãi. Có đứa sợ tầng hầm, có đứa sợ phòng chứa đồ, còn với Dorian, đó là phòng cầu nguyện.
Trong ký ức anh, số lần bước vào phòng cầu nguyện đếm trên đầu ngón tay. Thời thơ ấu, căn phòng ấy quá bí ẩn — luôn tối tăm, tĩnh mịch, và cây thánh giá khổng lồ treo trên tường trông vô cùng đáng sợ. Quan trọng nhất, chỉ cần anh bước lên gác mái là nhất định bị mẹ mắng.
"Con không được vào! Đó là bất kính với Chúa, ngài sẽ trừng phạt trẻ hư!"
Ivanova luôn dọa anh như vậy.
Lớn lên, Dorian mới hiểu phần nào nỗi lo của bà. Bà sợ anh sẽ xé cuốn Kinh Thánh quý giá, đặt trên chiếc bàn thấp, rồi gấp thành máy bay giấy.
Dù sao, Dorian cũng chẳng ưa gì gác mái, và anh không muốn ở lại lâu trong căn phòng đầy những vật dụng tôn giáo bí ẩn. Nhưng vấn đề là, cửa phòng đã khóa, làm sao Besty chui vào được?
"Meow ——"
Tiếng kêu hoảng hốt của Besty vang lên từ khe cửa. Dorian ngồi xổm xuống, nhìn vào khe hở giữa cửa và sàn nhà.
Như ai cũng biết, mèo là sinh vật "lỏng", luôn tìm được cách len lỏi qua những khe hẹp tưởng chừng bất khả thi.
Besty hẳn cũng vậy.
Dorian đoán ra manh mối, bật cười: "Quý cô Besty à, mày chui vào được qua khe cửa, nhưng lại không chui ra được phải không?"
Tiếng kêu của Besty lập tức chuyển từ thảm thiết sang rừ rừ ngọt ngào như kem mật ong.
"Thôi được, tao sẽ nghĩ cách đưa mày ra."
Nói rồi, Dorian mới chợt nhận ra — anh không có chìa khóa gác mái.
Trong đầu anh lóe lên chút nghi hoặc: Dorian đã trưởng thành, đủ lớn để không còn phá phách, vậy sao Ivanova vẫn khóa phòng cầu nguyện khi ra ngoài?
Có lẽ chỉ là thói quen.
Nhưng giờ anh không có thời gian để suy nghĩ điều đó.
Ivanova đang đi phỏng vấn, anh không thể liên lạc hỏi chìa khóa. Nếu đợi đến khi bà về, Dorian sợ Besty sẽ căng thẳng đến mất hồn.
Anh suy nghĩ một chút rồi quay sang Blueberry: "Mày ở đây với nó, tao đi lấy đồ, lát quay lại ngay."
May thay, họ đang sống trong một ngôi nhà cổ điển. Nghĩa là mọi ổ khóa đều là loại đồng cũ — có thể mở dễ dàng bằng một sợi dây thép.
Mà nhắc mới nhớ, hồi nhỏ vì muốn sửa điếu thuốc điện tử của John, Dorian đã điên cuồng học cơ khí — trong đó có cả kỹ thuật mở khóa kiểu cũ. Giữa thời đại mà khóa thông minh tràn lan, kỹ năng mang tính "tội phạm" này lại hấp dẫn hơn cả m* t** đối với một thiếu niên đang trong giai đoạn nổi loạn như Dorian.
Hai phút sau, Dorian trở lại. Tiếng kêu của Besty đã bắt đầu chói tai.
Anh vừa an ủi, vừa nhanh tay luồn sợi dây thép nhỏ vào ổ khóa.
Răng rắc.
Chỉ vài thao tác, cửa phòng cầu nguyện đã mở ra.
Besty lao vút ra ngoài, biến mất trong chớp mắt. Dorian thậm chí chẳng kịp an ủi. Blueberry cũng chẳng thèm để ý đến anh, chỉ liếc một cái rồi lao theo em gái mình xuống tầng dưới.
Dorian thở dài. Khi anh định đóng cửa rời đi, một vật kim loại lấp lánh trên sàn nhà lọt vào mắt — qua khe cửa sắp khép.
Anh đẩy cửa ra thêm chút, phát hiện cây thánh giá nhỏ mà Ivanova thường dùng để cầu nguyện đang nằm dưới đất. Có lẽ Besty làm rơi khi chạy loạn trong phòng.
Nếu Ivanova biết chuyện này, chắc bà sẽ phát điên.
Dorian đành bước vào, đi trên tấm thảm mềm, nhặt cây thánh giá lên và đặt lại cẩn thận lên chiếc bàn thấp, bên cạnh cuốn «Kinh Thánh» được bảo quản nghiêm ngặt.
Xong việc, anh quan sát xung quanh, kiểm tra xem Besty có làm hư hỏng gì không. Ánh mắt anh hầu như tránh né cây thánh giá khổng lồ trên tường — thứ được chế tác quá chân thực, từ những chiếc đinh nơi bàn tay, bàn chân Chúa Giêsu, đến biểu cảm trên khuôn mặt ngài.
Đứng trước cây thánh giá ấy, thật khó tránh khỏi cảm giác kính sợ, hổ thẹn và tự trách.
Trong khoảnh khắc, Dorian gần như tin vào thuyết nguyên tội của Cơ đốc giáo.
Anh lắc đầu, cố xua tan bầu không khí u ám của căn phòng. Anh giả vờ kiểm tra chiếc bàn dưới chân Chúa Giêsu — và chính lúc đó, anh phát hiện ra điều bất ngờ.
"Hóa ra đây không phải là cái bàn thấp, mà là một chiếc tủ kệ thấp sao?"
Dorian không kìm được, thốt lên thành tiếng.