Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn
Chương 17: Ra mắt Cố lão gia
Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian về nhà cũ của Cố gia được ấn định vào 6 giờ tối ngày hôm sau. Buổi trưa hôm đó, Ôn Nghiên choàng tỉnh sau giấc ngủ trưa, đầu óc còn mơ màng, lập tức muốn bắt tay vào chuẩn bị.
Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu mơ màng như con sóc vừa chui ra khỏi đống lá khô, đành phải nói: “Tôi đã nói rồi, em không cần phải chuẩn bị gì cả.”
“Không cần chuẩn bị quà sao?” Ôn Nghiên theo phản xạ hỏi, trong lòng đã tự coi việc về nhà cũ là một nhiệm vụ ra mắt trưởng bối.
Làm gì có ai đi tay không bao giờ.
Cố Lẫm Xuyên liếc cậu một cái đầy ẩn ý:
“Em lo xa quá rồi.”
Ôn Nghiên ngơ ngác nhìn anh, không hề ngại ngần, vẻ mặt như muốn hỏi: “Em nói sai hả?”
Bây giờ chỉ cần Cố Lẫm Xuyên không hiện ra vẻ mặt “Tôi sắp nổi điên rồi đây”, thì Ôn Nghiên cũng chẳng sợ anh nữa.
Cố Lẫm Xuyên hơi khó xử nhìn nét mặt cậu hồi lâu, nhưng cuối cùng cũng không nhìn ra được điều gì.
Khuôn mặt kia vừa nhìn vào đã thấy rõ ràng, ánh mắt trong veo đến độ không thể làm giả, chân thành đến mức khiến một người từng lăn lộn trên thương trường bao năm như anh cũng phải im lặng.
“Tôi sẽ bảo người chuẩn bị sẵn và gửi qua trước, tính luôn phần của em.” Anh nói.
Ôn Nghiên lúc này mới an tâm “ờ” một tiếng, không hỏi thêm gì nữa.
Cậu hỏi hay không hỏi, hay mặc kệ mọi chuyện, đều rất tự nhiên. Cũng không cố tình tìm hiểu xem lão gia thích gì, chỉ đơn giản là thấy đi gặp trưởng bối mà không mang theo gì thì bất lịch sự. Xuất phát từ phép tắc, hoàn toàn không có ý gì khác.
Cố Lẫm Xuyên dời mắt đi.
Đúng 6 giờ tối, Ôn Nghiên đã ngồi trên xe đến nhà cũ của Cố gia. Tài xế là chú Chu, người thân tín lâu năm của Cố Lẫm Xuyên, chuyện gì cũng biết và cái gì cũng làm được, đúng kiểu người đa năng, tháo vát.
Siêu xe gì đó, thẻ bài ra sao thì Ôn Nghiên không rõ lắm, hai kiếp sống chưa từng để ý mấy chuyện ấy, chỉ biết đại khái là giá rất đắt. Mà Cố Lẫm Xuyên thì có cả một nhà kho toàn hàng hiệu đắt đỏ.
Từ biệt thự của anh, Ôn Nghiên đã đoán được phần nào. Cố Lẫm Xuyên không phải người có lối sống giản dị chút nào, ngược lại là sống cực kỳ phô trương.
Chỉ thiếu khắc hai chữ "giàu sụ" thật lớn lên trán.
Ghế sau xe rất rộng, hai người mỗi người một bên, ở giữa còn đủ chỗ để ngồi thêm một Ôn Nghiên nữa.
Ôn Nghiên không còn cái cảm giác ngại ngùng như lần đầu ngồi xe anh nữa. Chuyến đi mất hơn một tiếng, cậu suýt ngủ gật vài lần, mà lần nào cũng vừa lim dim thì lại nghe thấy tiếng Cố Lẫm Xuyên ho nhẹ một tiếng.
Cảm giác như bị kéo từ vách đá vực sâu lên, cảm giác hẫng hụt đột ngột đó chân thật đến lạ.
Ôn Nghiên mở to mắt nhìn anh. Mỗi lần như vậy, anh đều đang nhắm mắt nghỉ ngơi, trông có vẻ rất mệt mỏi.
Nhưng tuyệt nhiên không để cậu ngủ.
Ôn Nghiên bắt đầu hơi hờn dỗi, quay đầu về phía cửa kính bên kia, cố gắng ngồi cách Cố Lẫm Xuyên xa nhất có thể trong phạm vi cho phép.
Cố Lẫm Xuyên mở mắt, liếc thấy cậu thì chỉ nhìn được nửa gáy và một phần tai bị tóc che khuất. Bên tai ấy còn hơi đỏ.
Giận dỗi rồi.
Lại còn kiểu khó dỗ.
Cố Lẫm Xuyên khẽ cong khóe môi không tiếng động, ánh mắt liếc qua đôi tay đang đan chặt vào nhau của Ôn Nghiên, rồi lại nhắm mắt nghỉ tiếp.
Hơn hai mươi phút sau vẫn không ai nói gì, cho đến khi xe bắt đầu giảm tốc vì tắc đường giờ cao điểm.
Chú Chu nhìn qua gương chiếu hậu, nói khẽ:
“Tiên sinh, còn năm phút nữa là đến.”
Ôn Nghiên nghe được thì mở mắt, hơi nghiêng người về phía trước rồi nhỏ giọng nói cảm ơn chú Chu.
Sau đó cậu liếc qua người bên cạnh, Cố Lẫm Xuyên vẫn chưa mở mắt, không biết anh có nghe thấy không.
Vài giây sau, cậu nghe thấy anh đáp “Ừ” một tiếng, giọng trầm khàn quyến rũ, như chạm vào lòng người.
Tạm chưa nói đến chuyện khác, chứ riêng khuôn mặt Cố Lẫm Xuyên, Ôn Nghiên thật sự rất thích. Đường nét sắc sảo như tượng tạc, lạnh lùng gợi cảm, lại không mất đi vẻ đàn ông trưởng thành.
Câu đó gọi là gì ấy nhỉ?
Đúng gu cậu. Hoàn hảo không tỳ vết.
Tiếc là lạnh lùng quá.
Ôn Nghiên thầm nghĩ, cảm thấy hơi tiếc nuối.
“Nhìn gì vậy?”
Cố Lẫm Xuyên đột nhiên mở miệng làm Ôn Nghiên giật mình, cậu mở to mắt: “Anh nhắm mắt mà cũng thấy được à…”
“Không thấy được.” Cố Lẫm Xuyên chậm rãi mở mắt, liếc nhìn cậu một cái.
“Nhưng nếu có người cứ nhìn chằm chằm vào em thì em sẽ cảm nhận được phải không?”
Ôn Nghiên hơi giật mình, cúi đầu như thể đang nghiên cứu xem cái ghế da dưới mông có phải là tác phẩm sơn thủy họa không vậy.
Cho đến khi trong tầm mắt cậu xuất hiện một bàn tay — với những khớp xương rõ ràng, thon dài thanh tú.
Ôn Nghiên ngẩng đầu, nhìn người đang chìa tay ra với mình rồi phải mất một lúc mới hỏi:
“Muốn nắm tay sao?”
“Ừ.” Cố Lẫm Xuyên nói: “Đến nhà cũ rồi.”
Hai chữ "nhà cũ" không biết kích thích đúng dây thần kinh nào của Ôn Nghiên, chờ cậu hoàn hồn thì tay đã nằm trọn trong tay anh.
Chính tay cậu đưa lên.
Ôn Nghiên cảm nhận rõ nhiệt độ từ lòng bàn tay Cố Lẫm Xuyên, và cả cái hơi thở mờ ám cứ bao bọc lấy mình, không thể nào né tránh.
Không có lý nào chỉ nắm tay mà lại thành ra thế này cả.
Ôn Nghiên hít sâu một hơi. Vừa hít xong đã nghe thấy Cố Lẫm Xuyên nói: “Đừng căng thẳng. Em chỉ cần thuận theo anh, phối hợp với tôi là được.”
Thuận theo? Phối hợp?
Không biết cậu tưởng tượng ra điều gì kỳ quặc, ánh mắt nhìn Cố Lẫm Xuyên đầy nghi ngờ, nhưng vẫn gật đầu hai cái.
Cố Lẫm Xuyên: “…”
Nhà cũ của Cố gia nằm ở vị trí đắc địa vô cùng. Ban đầu chỉ là một biệt thự đơn lẻ, về sau xây thêm thành cả khu trang viên.
Xe vừa vào cổng là phải đi vòng một đoạn, qua vườn hoa hồ nước, rồi những dãy giả sơn, nơi nơi đều là lầu son gác tía, nét cổ kính xen lẫn sang trọng hiện đại.
Ôn Nghiên đoán chắc là có bàn tay cải tạo của Cố Lẫm Xuyên trong đó.
Cũng may không giống mấy phim truyền hình cũ rích, không có cả đám người xếp hàng hô “Thiếu gia” rồi cúi đầu khom lưng, chứ không là cậu ngay lập tức muốn quay xe về.
Cổng chỉ có hai người ra đón, một người lớn tuổi, một người trẻ. Chỉ nhìn bằng mắt thường thì Ôn Nghiên không đoán ra được thân phận của họ.
Xe dừng hẳn, Ôn Nghiên rất biết ý đỡ Cố Lẫm Xuyên xuống xe. Chú Chu đưa chìa khóa cho thanh niên kia, rồi đi vòng ra sau đẩy xe lăn.
Người lớn tuổi đó có khuôn mặt hiền hậu, phong thái phi phàm, là quản gia nhà cũ.
“Lẫm Xuyên về rồi.”
Cố Lẫm Xuyên gật đầu, giọng nhàn nhạt:
“Chú Chương.”
Ôn Nghiên cũng lễ phép chào: “Chào chú Chương ạ.”
“Tốt, tốt.” Chú Chương trông cũng đã lớn tuổi, nhưng giọng nói vẫn rất vang, đôi mắt cười híp lại.
“Đây là Tiểu Nghiên đúng không? Đúng là đẹp trai quá. Mau vào trong, ông cụ nhắc tới hai đứa suốt đấy.”
Ôn Nghiên không biết nói gì, chỉ có thể ngoan ngoãn cười cười.
Xe lăn do chú Chu đẩy, Ôn Nghiên đi bên cạnh. Tay cậu bị Cố Lẫm Xuyên nắm chặt, giống như bị dán bằng keo 502, không thể nào giật ra được.
Dắt tay nhau đi một đoạn dài, Ôn Nghiên đứng, Cố Lẫm Xuyên ngồi, cảm giác thật là lạ. Lòng bàn tay cậu ướt đẫm mồ hôi, trơn trượt đến khó chịu.
Thế mà Cố Lẫm Xuyên lại chẳng hề tỏ vẻ chê bai, còn lấy khăn tay ra lau giúp cậu, đôi mắt cụp xuống, vẻ mặt nghiêm túc đến độ chẳng hiểu sao lại toát lên vẻ thâm tình khiến người ta dễ bị mê hoặc.
Cũng may là Ôn Nghiên không bị mê hoặc. Vì cậu còn đang chú ý đến chú Chương.
Chú Chương đi trước dẫn đường, nhưng thỉnh thoảng lại quay đầu liếc nhìn bọn họ, như thể đang cố tìm ra manh mối nào đó. Chỉ tiếc là, đúng khoảnh khắc đó thì Cố Lẫm Xuyên luôn có thể che giấu hoàn hảo, không để lộ sơ hở.
Diễn xuất này mà vào giới giải trí thì kiểu gì cũng sẽ đoạt được Ảnh đế.
Ôn Nghiên hít nhẹ mũi, trong lúc mơ màng đã đến gần người huyền thoại: Cố lão gia.
Nói thật thì có hơi bất ngờ.
Ban đầu Ôn Nghiên tưởng Cố lão gia phải là kiểu người không cần giận cũng đã uy nghiêm, chỉ cần đứng đó thôi là đã toát ra khí chất cao quý, như con hổ già, tuy tuổi cao nhưng vẫn khiến người ta không dám bất kính.
Ai ngờ lần đầu gặp mặt, Cố lão gia lại đang… làm vườn.
Ở khu vườn sau được chăm chút kỹ lưỡng, ông mặc một cái áo màu xám giản dị, quần xắn lên tới đầu gối, mồ hôi nhễ nhại, tay thì cặm cụi gieo hạt xuống mảnh đất nhỏ.
Động tác thuần thục, cho thấy đây là một người từng lao động thực sự, cơ thể khỏe mạnh, xương cốt cứng cáp.
“Ông nội.” Cố Lẫm Xuyên gọi với giọng không lớn cũng không nhỏ.
Cố lão gia dừng tay, quay đầu lại nhìn. Trước tiên là liếc nhìn chân Cố Lẫm Xuyên, rồi mới nhìn đến mặt Ôn Nghiên. Chỉ trong hai giây, ánh mắt kia không dấu vết lướt qua.
Ôn Nghiên có hơi căng thẳng, khom người một nửa, tỏ vẻ cung kính: “Cháu chào ông nội.”
Cố lão gia không đáp lời, chỉ phủi phủi đất dính trên tay, rồi thẳng thừng chỉ tay vào Cố Lẫm Xuyên: “Đã tàn phế thì ra một bên chờ đi.”
Lời nói trắng trợn đến mức khiến Ôn Nghiên giật mình, nhưng Cố Lẫm Xuyên thì mặt không đổi sắc.
Cố lão gia hừ một tiếng, đổi nét mặt khi quay sang Ôn Nghiên rồi giọng điệu đột nhiên thân thiết:
“Cháu lại đây giúp ông già này một tay, rải nốt chỗ hạt giống này.”
Ôn Nghiên nhìn sang Cố Lẫm Xuyên, thấy anh im lặng thì liền định buông tay anh ra. Ai ngờ chưa kịp buông, tay đã bị anh siết chặt hơn.
Cố lão gia ở phía đối diện vẫn đang tha thiết nhìn cậu.
Ôn Nghiên không muốn làm trưởng bối thất vọng, giọng hơi gấp gáp, hơi năn nỉ:
“Cố Lẫm Xuyên…”
Cố Lẫm Xuyên chẳng thèm để ý, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, tay siết lấy tay cậu còn chặt hơn nữa, rõ ràng mang theo ý chiếm hữu.
Ôn Nghiên ngẩn ra, rồi cũng quay sang nhìn.
Chỉ thấy Cố lão gia vẻ mặt đầy ngang ngược và ánh mắt không chịu thua.
Hai ông cháu rõ ràng là đang im lặng đấu mắt.
Ôn Nghiên hiểu ý nên ngoan ngoãn đứng một bên giả làm con đà điểu.
Một lát sau, Cố lão gia rốt cuộc hừ lạnh, phất tay, tự mình nhượng bộ.
“Thôi, nhìn là biết thằng bé này hiền, chẳng biết gì cả. Hai đứa về phòng chờ đi, đừng có lảng vảng thêm nữa!”
“Chú Chương! Chú Chương! Tôi không về thì đừng cho tụi nó ăn cơm!” Cố lão gia vẫn còn tức, quay đầu gào về phía một người bên kia, râu ria cũng bay lên theo từng lời.
Rõ ràng khoảng cách chẳng bao xa, mà cứ như cố tình hét cho đứa cháu bất hiếu kia nghe thấy.
Chú Chương vui vẻ gật đầu, cười ha hả.
Cố Lẫm Xuyên thì như chẳng thấy điều gì lạ, kéo tay Ôn Nghiên, hất cằm về phía chú Chu: “Đi.”
Ôn Nghiên thế là bị lôi về phòng khách, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa bên cạnh theo sự ngầm đồng ý của Cố Lẫm Xuyên.
Thân thể thì không mệt, mà lòng thì mệt mỏi vô cùng.
Cố lão gia ngoài dự đoán, tình huống gặp mặt lần đầu cũng ngoài dự đoán của cậu.
May là vai diễn của cậu chỉ là một bình hoa ngoan ngoãn, hiểu chuyện, Ôn Nghiên cảm thấy mình đúng là may mắn.
Không bao lâu sau, Cố lão gia trở lại. Lần này ông mặc bộ đường trang màu đen hoa văn chìm, trông phong độ lẫm liệt, chẳng hề giống người sáu bảy mươi tuổi.
Ôn Nghiên lập tức đứng dậy chào hỏi, ai ngờ lại bị Cố Lẫm Xuyên tiện tay kéo qua.
“Cháu chào ông nội.”
Cố lão gia gật đầu một cái, ánh mắt đảo qua tay hai người đang nắm lấy nhau, trong con ngươi sáng ngời lóe lên một tia sáng khó lường.
Ngay giây tiếp theo, Ôn Nghiên cảm thấy khe hở giữa các ngón tay mình bị những ngón tay khác nhét chặt vào, biến thành kiểu mười ngón đan chặt lấy nhau.
Ôn Nghiên: “…”
Trước mặt lão gia, cậu chỉ có thể căng da mặt mà cười gượng.
“Ăn cơm!” Cố lão gia phất tay hô, giọng vang dội như lúc ở vườn, vừa hô một tiếng liền có người dọn đồ ăn ra ngay.
Cuối cùng cũng đến tiết mục tiếp theo.
Ôn Nghiên lén thở phào một cái.
Cố Lẫm Xuyên lúc này nhẹ nhàng siết tay cậu một chút, như đang nói: đừng sợ.
Không hiểu sao, cái nắm tay đó có ma lực gì mà khiến Ôn Nghiên thấy đỡ căng thẳng hẳn.
Quá trình dùng cơm yên tĩnh hơn Ôn Nghiên tưởng. Cố Lẫm Xuyên liên tục gắp đồ ăn cho cậu, khiến cậu gần như không cần đưa đũa ra ngoài, chỉ cần cúi đầu xuống là trong bát đã có đủ thứ.
Hơn nữa, mấy món có cà rốt đều bị Cố Lẫm Xuyên âm thầm gắp bỏ đi, còn khẽ dặn người hầu: “Về sau nếu tôi dẫn người về, đừng làm món có cà rốt nữa.”
Cố lão gia chẳng lên tiếng nên người hầu thì vội vàng gật đầu đáp vâng.
Cố Lẫm Xuyên lúc này mới hài lòng gật gù, khí chất y như một hôn quân ngầm.
“…”
Ôn Nghiên lặng lẽ dời mắt sang chỗ khác, giả vờ như không thấy.
Cố Lẫm Xuyên dịu giọng hỏi: “Còn muốn ăn gì không?”
“Em…”
Ôn Nghiên khẽ ợ một cái, vội liếc trộm Cố lão gia, hơi xấu hổ liếm môi rồi nói khẽ với Cố Lẫm Xuyên: “Em no rồi.”
Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu ngoan ngoãn như thế thì gật đầu: “Vậy không ăn nữa, tôi dẫn em về phòng nghỉ.”
Cố lão gia từ nãy tới giờ giả vờ như không nghe thấy gì, lúc này cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà mở miệng:
“Tôi đâu có bảo người dọn phòng cho khách đâu, cứ về phòng thằng nhóc ấy mà ngủ đi.”
Giọng còn lộ rõ sự hưng phấn và đắc ý.
Ôn Nghiên: “…”
Cậu nhìn gương mặt Cố lão gia đang tươi rói như hoa, trong lòng thầm mệt mỏi nghĩ: Ông nội à, ông không cảm thấy mình biểu hiện quá rõ ràng rồi sao…