Thằng Tâm
Chương 44: Những Ham Muốn Bị Kìm Kẹp
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay Thu Huyền chỉ dạy ba tiết. Sau khi tan trường, nàng gọi điện cho Tâm nhưng không thấy ai trả lời. Điện thoại của cô để trong phòng ngủ của Thương, còn Tâm đang say sưa bên Cẩm—giọng cô gái ấy cứ rên rỉ như thể đang chịu cực hình. Ai mà nghe thấy tiếng chuông được chứ?
Huyền định về nhà nấu cơm chờ chồng, nhưng chợt đổi ý. Chồng cô thường xuyên phải trực và nhiều khi về muộn, có lúc không ăn cơm. Gọi điện thì lúc nghe lúc không.
Huyền dừng xe trước cổng nhà Tâm. Bất chợt, cô nhận ra chiếc xe Air Blade của cô giáo Cẩm—số xe đúng rồi. Chẳng phải hôm nay cô ấy xin nghỉ một tuần đó sao? Sao cô ấy lại có mặt ở đây? Tò mò khiến Huyền không thể cưỡng lại. Cô lặng lẽ dắt xe vào sân thay vì gọi cửa.
Từ phòng ngủ vọng ra những tiếng rên rỉ. Huyền hé cửa nhìn và không thể tin nổi mắt mình. Cẩm nằm dưới, để Tâm… *vào* mình. Cậu bé tra tấn cô bằng *cậu nhỏ* như cái chày, xâu xé cô ấy không thương tiết. Những tiếng rên rỉ, những tiếng *phạch phạch* cứ như phóng đại vào tai, vào mắt Huyền. Đã gần một tháng rồi cô chưa được gần gũi ai. Sắp đến kỳ “đèn đỏ” mà “em bé” của cô vẫn chưa được ai thăm viếng.
Những cú thúc của Tâm khiến cô ấy rên rỉ, tiếng ấy như xuyên qua lồng ngực Huyền. Cô vô thức siết chặt hai chân, mặt nóng bừng. Tim cô đập thình thịch mỗi lần “cậu nhỏ” của Tâm xâm nhập vào cô giáo. Giữa những ngón chân cô, những giọt dịch trong suốt dần thấm ướt đáy quần lót. Một ngọn lửa bùng cháy trong cô.
May mà đôi nam nữ kia cũng ra ngoài. Nếu không, Huyền chắc sẽ chết mất—cô ấy ngứa ngáy quá.
Cô định rút lui thì Tâm lại ngồi dậy. *Cậu nhỏ* của cậu ta lại cương cứng, chĩa thẳng lên. Cậu lật Cẩm thành tư thế chó mèo, rồi đứng sát giường, đẩy vào cô giáo. Cậu bắt đầu những cú dập vô cùng tàn bạo, quất vào mông nõn nà của cô ấy. Cẩm lại rên rỉ thảm thiết. Tiếng kêu, tiếng va chạm, mùi hôi nồng nặc từ căn phòng nhỏ khiến Huyền không thể chịu nổi nữa. Cô chạy ra sân, dắt xe chạy mất hơn trăm mét rồi mới ngừng lại thở gấp. Rồi cô phóng xe đi mất.
Thương đang trên đường về thì nhìn thấy chiếc xe máy lao vụt qua mình.
“Trông giống như Thu Huyền vậy nhỉ.”
Cô không thắc mắc, tiếp tục đạp xe về nhà. Đến cổng, cô nhìn thấy xe của Cẩm. Thương chợt khựng lại, nhưng rồi vẫn bước vào. Vào đến nhà, mùi tình dục phảng phất khiến cô ghé theo. Cô bước vào phòng ngủ nhỏ, thấy Tâm đã đứng dậy khi nghe tiếng bước chân cô. Còn Cẩm đang nằm ngủ ngon giữa giường, chỉ mặc chiếc chăn mỏng. Cô được Tâm *xử lý* thỏa thuê nên chìm vào giấc ngủ sâu.
Tâm đi ra theo mẹ, *cậu nhỏ* vẫn chĩa cao. Cậu vào phòng mẹ, nhìn cô thay đồ.
– Sao con không ở phòng khác? Phòng này có chăn đệm đầy đủ. Phòng bên ấy mẹ vừa giặt ga, chưa lồng lại.
– Vì đây là phòng của mẹ và con, nên con không muốn người khác nằm ở đây. Tâm cười nhìn mẹ.
Thương nghe vậy bỗng sững người. Nét mặt cô dãn ra, chút bực tức khi nghĩ đến cảnh chồng mình *đưa* đàn bà khác vào nhà bỗng biến mất. Cô quay đi, cố giấu niềm vui nhỏ nhoi trào lên trong lòng.
– Con cởi khuy áo cho mẹ đi.
Tâm tiến lại gần, chậm rãi cởi từng chiếc khuy áo cho mẹ. Cậu lột áo ngoài, rồi cả chiếc áo lót. Bàn tay cậu ôm trọn hai bầu ngực mẹ.
– Làm gì thế?
– Con muốn được yêu mẹ.
– Vừa xong chưa đủ sao? Thôi bỏ ra đi, Cẩm có thể thức dậy bất cứ lúc nào.
Tâm không trả lời, tiếp tục xoa bóp ngực mẹ, môi hôn nhẹ lên cổ, lên vai cô. Mẹ dần uốn éo, ngửa cổ ra đón nhận. Tâm đưa tay xuống kéo quần mẹ xuống. Mẹ cong hông, chiếc quần tụt xuống nhanh, rồi mẹ kéo luôn quần lót xuống.
Tâm đưa một ngón tay vào *lỗ* mẹ, nhận ra cô ấy đã ướt sũng từ lâu. Cậu miết ngón tay, mẹ rên ư ử, cong mông ra cho cậu miết. Mẹ vén tóc sang một bên, để môi cậu có thể hôn gáy, hôn lưng.
Tâm dừng miết, đưa hai ngón tay vào *lỗ* mẹ. Mẹ chống hai tay lên tủ, chổng mông để cậu móc.
– Mẹ sướng… cho vào đi con… *xử lý* mẹ đi.
Tâm chờ đợi từ lâu, cậu cầm *cậu nhỏ* kề vào cửa *lỗ*. Mẹ cong mông lên cho cậu dễ vào. Tâm ôm lấy hông mẹ, bắt đầu những cú đẩy dồn dập. *Cậu nhỏ* dần nong rộng *lỗ* mẹ rồi chui sâu vào.
– Ưm… ưm… ư… ư… ư…
– Phạch… phạch… phạch… phạch…
Mẹ thở gấp, Tâm tăng tốc, *cậu nhỏ* như cái máy xâu xé vào ra. Bỗng mẹ run rẩy, *lỗ* mẹ siết chặt không cho cậu rút ra. Nước *lỗ* mẹ tuôn ra, mẹ co giật, sụp xuống. Lúc này, nếu Tâm nhìn mẹ, cậu sẽ *xuất tinh* ngay lập tức. Cậu nhắm mắt, cấu thật đau vào đùi mình để cơn đau xoa dịu khoái cảm nơi *cậu nhỏ*.
Tâm lại kéo mẹ đứng lên. Lần này, cậu giữ mẹ gần như đứng, hai tay bóp lấy ngực mẹ, vê vê đầu ti. Cô rên rỉ trong họng, có lẽ sợ Cẩm thức giấc. Tư thế này không thể đẩy mạnh, nhưng cậu có thể ôm mẹ, xoa bóp đôi ngực mẹ—cứng hơn ngực Cẩm dù không to bằng.
– Mẹ sướng không?
– Sướng… cứ *xử lý* mẹ đi… đừng *xuất tinh*… có hại… ư… ư…
Tâm tiếp tục đẩy nhẹ nhàng, tay vẫn bóp ngực. *Lỗ* mẹ lại siết chặt lấy *cậu nhỏ*. Tâm dìu mẹ nằm xuống giường, *lỗ* mẹ tiếp tục co giật, nước chảy ra, thấm dần xuống đùi. Mẹ và Tâm nằm đó, nhìn nhau. Mẹ mỉm cười, vỗ nhẹ vào trán cậu:
– Mau dậy sang phòng kia nằm đi. Nếu Cẩm thức dậy không thấy cậu sang đây sẽ có chuyện.
– Kệ, con thích nằm với mẹ.
– Không được, mẹ không muốn ai biết chuyện giữa con và mẹ.
– Thế *thím*…
– *Thím* thì khác. Nhưng không ai nữa.
– Vâng.
Mẹ bò dậy lấy khăn lau *lỗ*. Nước chảy ướt khăn. Cô mặc quần áo rồi vào nhà tắm. Tâm sang phòng kia, Cẩm vẫn ngủ ngon. Cậu nhìn cô giáo nồng nàn nằm đó, bỗng thấy mình tham lam—mới mười tám tuổi, đã có vài người đàn bà. Cậu không tính bỏ bất cứ ai, liệu ai chấp nhận làm vợ mình.
Cẩm ngủ hồi lâu rồi tỉnh giấc. Khi biết Thương về rồi lại biến mất, cô hoảng hốt, mặc kệ lời can của Tâm, vội vã phóng xe bỏ chạy. Những ngày sau, sáng sáng Tâm và Cẩm lại *dâm loạn*, *lỗ* và *cậu nhỏ* không rời nhau. Tối Tâm lại về với mẹ, được mẹ ôm ấp, được… yêu mẹ, được an bình trong vòng tay mẹ ngủ.