45. Hoa nở trên đất Mê Linh

Thằng Tâm

Hoa nở trên đất Mê Linh

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi trưa hôm ấy, vừa bước chân khỏi nhà dì Cẩm, Tâm đã gặp thằng Tính. Nó đã mải chơi ở Hà Nội suốt năm ngày, đến tận giờ mới tìm đường về. Mẹ nó đang quát tháo inh ỏi, trách mắng nó vì chuyến đi kéo dài bất ngờ, buộc bà phải xin phép thầy giáo chủ nhiệm. Tâm định lên phòng nghỉ ngơi, nhưng điện thoại đột nhiên reo vang:
– Tâm này.
– Vâng… à, cô Huyền ạ. Em, Tâm đây.
– Được rồi, cô đã biết địa chỉ. Cô chờ em một chút.
Tâm vội vàng báo với mẹ rồi chạy đến quán nước quen thuộc. Cô Huyền đã ngồi sẵn ở đó, hôm nay mặc chiếc áo len trắng cổ lọ, quần bò xanh. Chỗ hẹn giản dị ấy chỉ có những chiếc ghế mây và bàn nhựa cũ kỹ. Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với Tâm. Gương mặt ấy vẫn đẹp như thuở nào – mái tóc dài ngang vai, đôi mắt sâu thẳm biết nói, đôi môi căng mọng khiến Tâm không khỏi rung động. Cô đứng dậy, bước chân thoăn thoắt. Dưới lớp quần kaki, hình thể đầy đặn của cô khiến Tâm không khỏi rung mình. Con tim nó bất giác cương cứng trong quần.
– Tâm, em sao thế?
– À không, em chợt nhớ chuyện cũ. Hôm nay cô trông thật xinh.
– Xinh gì, hồi trước em có thấy khen đâu. Đi xa về giỏi quá nhỉ.
– Thật lòng đấy. Ngày ấy em còn trẻ con, chưa dám khen cô.
– Thế giờ đã dám chưa?
Tâm chỉ cười trừ, không dám đối đáp. Cô nói cô sắp xuống Hà Nội học tập và làm việc hai tháng, nhưng đây là lần đầu tiên cô đến thành phố này. Thế là cô nhờ Tâm tìm giúp nơi trọ gần trường và chỉ tuyến xe buýt. Việc này đối với Tâm chẳng khó khăn gì. Nó biết rõ khu vực ấy, tìm nhà trọ chắc chắn không đến nỗi khó khăn. Hai người tiếp tục trò chuyện, cô hỏi Tâm đủ thứ về cuộc sống nơi đô thành, về bạn gái của nó.
– Em thấy cô có già không?
– Không, cô trông trẻ lắm. Em đoán cô tầm 26, 27 tuổi.
– Em có trẻ hơn không?
– Em nói thật mà, cô sẽ biết khi xuống. Con gái tuổi cô trông thế là trẻ nhất rồi.
– Được rồi, tạm tin em. Giờ em không còn là học trò nữa, đừng gọi cô nữa. Em gọi chị đi, cho nó trẻ. Chị Huyền, được không?
– À… vâng… chị Huyền.
– Tốt lắm. Thế bao giờ em xuống Hà Nội?
– Qua rằm là đến.
– Ừ, chị tầm cuối tháng ba mới xuống. Em tìm được nhớ báo chị nhé.
– Vâng, em biết rồi.
Sáng hôm sau, Tâm đạp xe qua nhà thằng Phong Béo. Chị đã đứng chờ sẵn ở đầu ngõ, còn thằng Phong đứng bên cạnh, chỉ việc cầm xe cho Tâm. Nó phải dắt xe máy của chị sang Mê Linh – hôm nay là ngày đi công chứng sổ đất. Chị mặc quần kaki trắng, áo khoác màu hồng phấn, trông thật xinh xắn. Cô nhoẻn cười khi thấy Tâm ngẩn người nhìn mình:
– Tâm!
– Mày nhìn gì chị tao thế, thằng kia.
– Chị… đẹp quá. Tâm trả lời, mắt vẫn không rời cô.
– Thật không, chị cũng thấy mình xinh lắm. Chị sung sướng tự khen mình.
– Thằng cờ hó, mày nhìn vừa thôi. Trẻ trâu mà dám tưởng tượng.
– Tao trẻ trâu thì mày trẻ lợn. Dắt xe cho tao.
Tâm trao xe cho thằng Phong rồi nhận xe máy của chị. Chị ngồi lên sau, cách người nó một khoảng, tay ôm túi tiền để giữa họ. Xe từ từ rời khỏi làng, cô nhích lại gần, vòng tay ôm lấy Tâm. Tâm khẽ nắm bàn tay nhỏ nhắn của chị, xoa xoa cho nó ấm lên. Chị tựa đầu vào vai Tâm, ôm chặt lấy nó:
– Giá ngày nào cũng được ôm em như thế.
– Chị nhận lời làm người yêu em nhé. Em sẽ chở chị như thế mỗi ngày.
– Đợi chị chút. Sắp rồi đây. Bờ vai em ấm quá, chị muốn ngủ. Mấy hôm nay chị không ngủ được.
Chị cứ thế ôm Tâm, gối đầu lên vai nó. Tâm lặng lẽ điều khiển xe, chỉnh gương để nhìn thấy cô. Đến gần nơi công chứng, Tâm mới gọi cô dậy. Cả hai vào nhà bác Vui, bác đã đợi sẵn, kéo họ đi ngay. Chị Huyền bàn với chủ đất, hai bên cùng ra ủy ban. Sau gần hai tiếng, thủ tục xong, chị cũng yêu cầu chủ đất viết giấy tờ và trao hầu hết số tiền. Chừng nào có sổ đỏ sẽ đưa nốt. Cầm trên tay tờ giấy công chứng, Tâm bàng hoàng. Nó mới mười chín tuổi, đã sở hữu mảnh đất đầu tiên – tất nhiên là chung với chị.
– Chúc mừng ông chủ trẻ. Đất này mua được sớm thế, thằng Phong nhà chị còn phải ăn bám đây này.
– Chị đừng đùa em. Đất này là của cả em và chị mà.
– Đúng, của cả hai. Chị cười, mắt sáng lên niềm vui khi nghĩ đến điều đó.
– Bây giờ về luôn không, chị?
– Không, chị vào thăm đứa con.
– Để em đợi chị.
– Không, chị vào lâu đấy. Chị còn chuyện cần nói với anh ấy.
– Để em đi cùng. Em không yên tâm để chị một mình.
– Không, em vào sẽ gây hiểu lầm. Em mang giấy tờ về trước đi. Chị xong việc sẽ về cửa hàng hoa.
– Thế…
– Chị bảo không sao. Chị cũng nói chuyện với anh ấy trước rồi. Hôm nay chị cần bàn chuyện cho xong. Em tin chị nhé.
– Vậy chị cẩn thận. Có gì gọi cho em. Không thì nhờ nhà bác Vui giúp.
– Gớm, em lo thế à. Chị đi có phải chiến đấu đâu.
Chị đi khuất, Tâm đợi gần một tiếng không thấy cô gọi, bèn quay về. Trả xe cho thằng Phong, về đến nhà đã chiều muộn, người mệt mỏi rã rời. Thằng Tính cầm đống giấy công chứng hỏi này nọ. Mẹ trông vui lắm, vì như vậy Tâm đã có một mảnh đất. Mê Linh giờ cũng là Hà Nội, đất ngoại thành ấy vẫn là đất Hà Nội.
Vì thằng Tính ở nhà, Tâm không thể vào phòng mẹ như trước được. Đến khuya, nó lén lút trở vào. Rúc vào chăn, cảm nhận hơi ấm và mùi thơm quen thuộc của mẹ.
– Ưm, Tâm à. Con vào muộn thế.
– Thằng Tính ngủ muộn quá. Con đợi nó ngủ say mới vào.
– Ưm… đừng… Ưm… ưm… ư… ư…
Tâm nhanh chóng luồn tay sờ nắn mẹ, lần lượt khám phá đôi vú và lồn mẹ. Mẹ ôm chặt lấy nó, hôn lên mặt, cổ, rồi cuốn lưỡi vào miệng nó hút mật.
– Sao hôm nay mẹ lạ thế…
– Mẹ đang nứng. Chắc do đến ngày rụng trứng. Hoặc do mẹ nhớ con. Mai mẹ có tiết buổi chiều thôi, mai con đừng sang nhà Cẩm. Mẹ ghen!
Tâm sững người trước lời nói của mẹ. Nó ngày nào cũng đến nhà Cẩm, tối về bên mẹ. Nhưng mẹ không cho nó làm nhiều, sợ nó mệt. Nó vẫn vô tư, quên mất mẹ cũng là đàn bà của nó. Nó sắp đi làm lại, trong khi mẹ chỉ ở đây một mình.
– Con xin lỗi, con vô tâm quá.
– Không, đừng xin lỗi. Con mẹ không có lỗi. Yêu mẹ đi… mẹ thèm…
– Ưm… ưm… ôi sướng quá… ư… ư… mẹ khẽ rên rỉ trong đêm tối.
Tâm chồm lên, ấn cặc vào lồn mẹ. Lồn mẹ hôm nay ấm nóng lạ thường, co bóp khít khao như lồn Cẩm. Nó liên tục dập vào lồn mẹ, miệng hút lưỡi mẹ. Mẹ cũng đáp trả bằng những cơn sóng tình nồng nàn. Bỗng chợt lồn mẹ co thắt mạnh, như muốn hút lấy cặc nó không cho rút ra. Mẹ giật giật thân thể, nước lồn tuôn ra, ôm chặt lấy Tâm.
Tâm chờ mẹ, rồi tiếp tục thúc cặc. Mẹ và nó lại tiếp tục màn yêu đương. Dần dà nó không chịu nổi, cái lồn lại siết chặt cặc nó không buông. Nó thúc thật mạnh, mẹ tức thời nhét thứ gì đó vào miệng, khóc nức nở. Cả người mẹ run rẩy, co giật theo nhịp dập của nó. Mẹ ưỡn hông lên, lồn ngậm trọn cặc nó, mút lấy không thôi. Cả hai cùng lên đỉnh, Tâm nghiến răng, sung sướng tột độ.
– Mẹ yêu con.
– Con cũng yêu mẹ.
Tâm ôm chặt mẹ, cặc vẫn ngậm trong lồn. Mẹ và nó chìm vào giấc ngủ.
Khi Tâm tỉnh dậy, trời đã sáng rõ. Nó thấy mẹ đang ngậm cặc mình. Lưỡi mẹ lướt qua thân cặc, rồi mút lấy đầu cặc đỏ sậm.
– Mẹ… sáng rồi à… thằng Tính.
– Um… 7h rồi… thằng Tính đi học rồi… để mẹ mút nó. Cặc con to quá…
Lần đầu tiên được mẹ bú cặc, Tâm cảm thấy sung sướng vô bờ. Mẹ chưa bao giờ làm thế hay sao, nên nhiều lần cắn nhẹ vào cặc nó. Nhưng chẳng sao, nhìn mẹ nhấp nhổm mút cặc, Tâm thấy kích thích lạ thường. Nó ngồi dậy, kéo mẹ nằm ngược lại theo tư thế 69. Tâm dang chân mẹ ra, húp sụp uống nước lồn buổi sáng của mẹ. Mẹ khẽ rên aa, cong người lên khi nó mút lồn. Tâm và mẹ cứ thế mút lồn mút cặc nhau, dần dần chỉ còn Tâm bú lồn mẹ. Mẹ sung sướng, chỉ cầm cặc nó vuốt nhẹ, toàn thân thư giãn để miệng và tay nó hành hạ lồn mẹ. Miệng nó mút lấy hạt le mẹ đã sưng to như hạt đậu đen, tay nó móc vào lồn mẹ, giờ đầy nước.
– Ư… ư… con móc lồn mẹ sướng quá… ư… ư…
– Ư… ư… ư… địt mẹ đi… mẹ không chịu nổi đâu…
Tâm tăng tốc tay, mẹ quíu người lại, hai chân khép chặt lấy tay nó. Mẹ co giật từng hồi, lồn mẹ siết chặt hai ngón tay. Từng dòng nước nhỏ chảy xuống cổ tay nó. Mẹ đã lên đỉnh.