Niệm Niệm ra tay

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm dừng bước, nấp sau gốc cây. Phía trước chính là nhà họ Tề, nơi mẹ Tề và mấy người phụ nữ khác đang đứng trò chuyện trước cửa.
Danh tiếng nhà họ Tề đã bị hủy hoại, nhưng trong thôn vẫn có không ít kẻ nịnh bợ, chạy đến xu nịnh Tề Quốc Hoa, mong được hưởng chút lợi lộc.
“Nhà tôi đâu có lỗi gì với Đường Niệm Niệm. Danh tiếng cô ta đã xấu rồi, Quốc Hoa nhà tôi còn chẳng chê, vậy mà cô ta cứ nhất quyết đòi hủy hôn. Nhà tôi còn bồi thường những hai trăm đồng lận đấy!”
“Không phải một trăm thôi sao? Một trăm còn lại là nhà cô thiếu nhà họ Đường mà?” Có người kinh ngạc hỏi.
“Dù sao nhà tôi cũng đã bồi thường tiền rồi. Quốc Hoa không hề có lỗi với Đường Niệm Niệm. Với điều kiện của Quốc Hoa nhà tôi, muốn tìm cô gái nào mà chẳng được? Hừ, Đường Niệm Niệm sau này khó mà gả được. Cô ta đã bị đàn ông sờ mó khắp nơi rồi, có mù mới cưới nó!”
Mẹ Tề cười khẩy vài tiếng, cực kỳ châm chọc Đường Niệm Niệm. Hai trăm đồng đó đau hơn xát muối vào tim bà ta, đời này bà ta và Đường Niệm Niệm sẽ không đội trời chung.
Dù sao con trai bà ta cũng đã kết hôn rồi. Mặc dù Dương Hồng Linh dáng dấp hơi xấu một chút, nhưng người ta là người thành phố, trong nhà lại có quan hệ. Sau này con trai bà ta ở bộ đội sẽ một bước lên mây, nhà bà ta ở trong thôn chính là nhà đứng đầu.
Nếu là thời cổ đại, bà ta chính là cáo mệnh phu nhân trong hí kịch, ai còn dám đối xử bất kính với bà ta nữa?
Con nhỏ Đường Niệm Niệm này sau này nhất định sẽ hối hận, còn phải quỳ gối trước mặt bà ta cầu xin tha thứ. Bà ta tuyệt đối sẽ không tha thứ!
Mẹ Tề càng nghĩ càng thấy sướng, như thể mình đã khoác lên mình bộ hoa phục cáo mệnh, được Đường Niệm Niệm quỳ xuống đất cầu xin tha thứ. Trên mặt bà ta tràn đầy nụ cười đắc ý.
Những người khác chỉ nhếch mép, lười vạch trần mẹ Tề. Rõ ràng Đường Niệm Niệm chính là bị nhà họ Tề các người hãm hại, hơn nữa danh tiếng của Đường Niệm Niệm bị hủy hoại thì danh tiếng của Tề Quốc Xuân cũng chẳng tốt đẹp gì.
Cũng chỉ vì Đường Lão Lục nhát gan, sau khi bị Tề Quốc Hoa đánh, không còn dám đến cửa gây sự nữa. Nếu không, danh tiếng của Tề Quốc Xuân sẽ còn tệ hơn.
“Ngày mai mọi người nhớ đến nhà tôi uống rượu nhé!”
Mẹ Tề nhiệt tình mời mọc, tất cả mọi người đều đồng ý.
“Ối trời ơi!”
Mẹ Tề đột nhiên ôm mặt, những người khác giật nảy mình.
“Ối trời ơi... Con chó nào không có mắt thế, dám ném đá vào tao... Ối trời ơi...”
Mẹ Tề đau đến chảy cả nước mắt, bàn tay ôm chặt miệng, máu tươi rỉ ra qua kẽ tay.
Một hòn đá bay tới, đánh trúng hai cái răng cửa ngay giữa miệng bà ta, khiến bà ta nói chuyện lọt gió y hệt con dâu Dương Hồng Linh của mình.
Trong bóng tối, Đường Niệm Niệm phủi tay, đạp xe rời đi.
Phía sau, tiếng chửi rủa của mẹ Tề không ngừng vọng tới, Đường Niệm Niệm chỉ coi như không nghe thấy. Trước tiên giáo huấn bà già này một chút, hai ngày nữa sẽ đến lượt Tề Quốc Hoa.
Đường Niệm Niệm đến nhà đại đội trưởng trả xe. Lúc này cô không mang theo đồ vật gì, vì cô đã cứu Đường Hồng Hạnh, ân tình lớn như thế đủ để mượn xe mấy trăm lần.
“Niệm Niệm, không vào thành à?”
Bác Ba trong sân đang giặt quần áo, tò mò hỏi một câu.
“Dạ, vài ngày nữa cháu mới đi ạ.”
Đường Niệm Niệm cầm một miếng khoai lang phơi khô trong cái mẹt. Bác Ba mặc dù hơi hẹp hòi một chút, nhưng lại rất sạch sẽ. Khoai lang khô bác phơi cực kỳ ngon, hai mặt còn rắc thêm hạt vừng, thơm phức cả lên.
“Bác Ba, cháu mang khoai lang sang nhờ bác phơi giúp được không? Cháu sẽ trả tiền công ạ!”
Đường Niệm Niệm ăn một miếng, nhịn không được, lại cầm miếng nữa gặm, ăn quá ngon.
“Phơi chút khoai lang khô thì có gì mà phải lấy tiền công chứ, cháu cứ mang khoai lang đến là được rồi!”
Bác Ba cười, còn tưởng rằng chỉ phơi mấy chục cân, bà ấy tiện tay làm giúp thôi, nào có mặt mũi nào mà đòi tiền.
“Dạ, được ạ, vài ngày nữa cháu sẽ mang qua.”
Đường Niệm Niệm đồng ý. Trong không gian của cô còn có mấy vạn cân khoai lang, lấy mấy trăm cân ra phơi khoai lang khô thì chẳng đáng là bao.
Bác Ba thấy cô thích ăn, liền rửa sạch tay, vào nhà lấy một miếng vải sạch, đổ số khoai lang khô đang phơi trong mẹt vào, buộc lại, đưa cho cô mang về nhà ăn.
“Cháu cảm ơn Bác Ba ạ!”
Đường Niệm Niệm không hề khách sáo chút nào, ôm túi khoai lang khô rời đi.