Chương 39

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

CHƯƠNG 39:
"Tiểu Đào, em để ý giúp anh xem gần đây có người đàn ông khoảng ba mươi tuổi nào đến công ty chúng ta không? Anh đã cho anh ta số điện thoại và địa chỉ công ty rồi, nhưng vẫn chưa nhận được cuộc gọi nào từ anh ta."
Tiểu Đào nhìn người đàn ông đã đứng như trời trồng trước cửa công ty suốt nửa ngày, cô do dự hỏi: "Anh Cố, là người trông có vẻ... ừm, lôi thôi lếch thếch thế này sao?"
Cố Tinh Thần: "...Cũng có thể nói là vậy."
"Vậy thì em đã thấy, anh cần em làm gì ạ?"
Cố Tinh Thần cười híp mắt: "Em dẫn anh ta đến gặp Lưu Trọng, anh sẽ gọi cho Lưu Trọng trước."
"Dạ." Tiểu Đào cúp điện thoại rồi đi đến bên cạnh Tân Võ. Sau khi giải thích rõ ràng và bảo anh ta đưa tờ giấy cho cô xem qua, cô liền dẫn anh ta vào trong.
Tân Võ căng thẳng ôm chặt bao tải của mình. Trước giờ, anh ta chưa từng đến một nơi rộng lớn, sáng sủa như vậy. Gạch men lát sàn sạch sẽ, sáng bóng đến mức phản chiếu bóng người, còn cửa sổ sát đất bên cạnh không hề có chút bụi bẩn hay dấu tay nào.
Lưu Trọng đánh giá Tân Võ từ trên xuống dưới, rồi đặt hồ sơ xuống bàn.
"Nói xem anh biết làm những gì."
*
"A a a a, tức chết mất thôi! Mấy người này sao thế, dám nói Xán Tinh là công ty cùi bắp, mình không thèm đôi co với mấy người này nữa."
Ngón tay của Thang Văn Gia gõ bàn phím liên tục, cãi nhau túi bụi với đám thủy quân trên mạng. Ba người bạn của cô, vì đã từng gặp Cố Tinh Thần (trong đó còn có một người là fan trung thành của cậu), cũng không ngừng cào bàn phím.
Không ai hiểu rõ Xán Tinh hơn Thang Văn Gia, đó chính là công ty của anh họ cô! Những người này không biết gì cả mà đã vội vàng làm anh hùng bàn phím, chắc chắn trong đó có thủy quân nhân cơ hội trà trộn vào, cùng với anti-fan nữa.
Tuy rằng hiện giờ công ty của anh họ vẫn chưa phát triển mạnh, nhưng cô biết đó là công ty của anh ấy, không thể để những người này nói bậy bạ được.
Hăng hái chiến đấu cả buổi trưa nhưng thế cục vẫn chưa đâu vào đâu, Thang Văn Gia sắp tức chết rồi. Cô chợt nhớ tới một người, liền cầm điện thoại chạy ra ban công gọi điện.
"Mọi người đừng dừng lại nhé, mình đi gọi điện một lát."
Thang Văn Cảnh đang sắp ngủ gật trong giờ họp thì bỗng màn hình điện thoại sáng lên, trên đó hiện tên của em gái mình.
Con nhóc này tám trăm năm cũng không thèm gọi điện cho anh ta, vậy mà giờ lại gọi tới, chắc chắn có chuyện gì đó nên mới tìm anh ta.
"Mọi người cứ tiếp tục đi, tôi ra ngoài nghe điện thoại một lát."
Thang Văn Cảnh dặn dò xong rồi xoay người ra khỏi phòng họp để nhận cuộc gọi.
"Anh! Anh anh anh!" Giọng nói kích động của Thang Văn Gia vang lên.
Thang Văn Cảnh: "Anh nghe thấy rồi, tai đau luôn rồi đây này."
"Anh, trên mạng đang có người bôi nhọ anh họ và công ty của anh ấy, anh nhanh chóng xem thế nào. Nhóm fan của bọn em đánh không lại, sợ anh họ bị bôi nhọ thêm, anh mau giúp bọn em nghĩ cách đi!"
Thang Văn Gia nói ào ào một lèo, Thang Văn Cảnh chỉ nghe được câu có người bôi nhọ Cố Tinh Thần.
Này thì hay rồi, người trong nhà có thương tổn nhau thế nào cũng được, nhưng người ngoài thì đừng hòng.
Thang Văn Cảnh lập tức nói: "Nói rõ cho anh biết chuyện gì đã xảy ra, anh sẽ lập tức gọi giám đốc bộ phận truyền thông liên hệ phối hợp với các em."
Thang Văn Cảnh vừa đi vừa ra hiệu cho trợ lý gọi giám đốc bộ phận truyền thông đến. Còn mình, anh bước nhanh về văn phòng, vừa ngồi xuống liền mở máy tính, vẻ mặt nghiêm túc nhìn vào màn hình.
Giám đốc bộ phận truyền thông bị gọi tên, nghi ngờ hỏi trợ lý: "Có chuyện gì mà gọi tôi gấp vậy, tôi nhớ dạo này đâu có xảy ra chuyện gì nhỉ? Chẳng lẽ dự án có vấn đề gì sao?"
Trợ lý lắc đầu, vẻ mặt hơi khó coi: "Tôi không biết, lúc nãy sếp đột nhiên ra ngoài nhận cuộc gọi, sắc mặt tệ lắm, chắc chắn có chuyện gì rồi, ông cẩn thận một chút."
Bị trợ lý nhắc nhở như thế làm ông ta hơi hoảng, thấp thỏm gõ cửa văn phòng. Bên trong vang lên tiếng 'vào đi', ông ta mở cửa thì thấy sếp đang đen mặt nhìn chòng chọc vào máy tính.
Làm sao đây? Có chuyện gì mà khiến cho người sếp dù trời sập vẫn giữ bình tĩnh lại trở nên tức giận như thế này?
Giám đốc bộ phận truyền thông đã trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, nghiêm túc nói: "Chủ tịch Thang, ngài tìm tôi có chuyện gì cần xử lý ạ?"
Nhất định phải làm cho sếp hài lòng. Ông ta là người có kinh nghiệm dồi dào về mảng truyền thông và vô cùng chuyên nghiệp, đã làm ở bộ phận này được mười mấy năm.
Thang Văn Cảnh chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc.
"Công ty chúng ta có thủy quân không?"
Hả? Hả??? Giám đốc bộ phận truyền thông không hiểu gì cả, nhưng vẫn đáp: "Đương nhiên là có chứ, Chủ tịch Thang."
Thời buổi này lăn lộn trên mạng, ai mà không có vài tên thủy quân chứ.
Thang Văn Cảnh gật gật đầu, nói: "Một lát nữa em gái tôi sẽ gọi điện cho ông, ông cứ dựa theo những gì em ấy nói mà phối hợp làm là được, nhớ kỹ phải làm cho tốt, tôi sẽ theo dõi đấy."
"Được rồi, ông ra ngoài đi, gọi trợ lý vào."
Giám đốc bộ phận truyền thông lúc ra ngoài vẫn còn ngây người ra, ông ta tưởng có chuyện lớn gì, hóa ra là em gái Chủ tịch Thang tìm ông ta.
Ông ta gọi trợ lý đi vào, một lúc sau ông ta nhận được điện thoại của Thang Văn Gia, rồi làm việc theo lệnh.
Thang Văn Cảnh gọi trợ lý điều tra xem ai đang cố tình khuấy đục nước, và ngấm ngầm bôi nhọ Xán Tinh. Rất nhanh sau đó đã có kết quả, thì ra là người bên truyền thông Ánh Quang.
Chỉ trong chốc lát, trên mạng đã bắt đầu có xu hướng lật ngược tình thế.
Có thủy quân của Thang thị gia nhập vào, tất cả đều bênh vực và khen ngợi giải trí Xán Tinh. Trước không nhắc đến Cố Tinh Thần vẫn chưa có bộ phim tiêu biểu nào, chỉ nói gần đây Cù Linh đã xuất hiện trở lại trước công chúng, nổi tiếng đến tột cùng, đi đâu cũng nghe bài hát mới của cô.
Thang Văn Cảnh quan sát thế cục trên mạng, rất nhanh lại gọi cho giám đốc bộ phận truyền thông lần nữa, khen ngợi đội ngũ của ông ta làm việc rất tốt, rất biết cách PR marketing.
Làm cho giám đốc bộ phận truyền thông, người đã từng xử lý rất nhiều sự kiện truyền thông lớn, cảm thấy lâng lâng vui sướng.
Đây là lần đầu tiên ông ta được sếp khen đó. Chẳng qua chuyện này thật sự chỉ là chuyện nhỏ, nhưng sếp đã xem trọng thì được rồi.
Hức hức hức, chỉ làm được việc nhỏ như thế này mà đã được sếp cố tình động viên khích lệ, đây là ông chủ thần tiên gì thế này chứ.
"Mẹ ơi, Văn Gia bà quá ghê gớm, chỉ gọi một cú điện thoại mà đã lật ngược tình thế, bà làm người ta sống sao đây!"
Ba cô gái trong phòng đều hào hứng bàn tán, chỉ có chị cả trong phòng nhìn Thang Văn Gia với ánh mắt kỳ lạ.
Cô ấy là người rất nhạy bén, hơn nữa rất giỏi phân tích. Mặc dù bình thường Thang Văn Gia luôn hòa hợp với các cô, nhưng thông qua nhiều chi tiết nhỏ vẫn có thể nhận ra nhà của Thang Văn Gia rất khá giả, huống chi còn có một người anh họ như Cố Tinh Thần.
Thật ra Thang Văn Gia không hề che giấu, mọi người đều biết nhà cô giàu có, nhưng cũng chỉ nghĩ giống như các gia đình có tiền khác mà thôi.
Còn lại thì không nghĩ gì nhiều.
Nhưng chuyện lần này giải quyết quá nhanh, người bình thường sẽ không thể làm được như vậy.
Thang Văn Gia chớp chớp mắt, pha trò lừa gạt: "Mình chỉ xin anh hai giúp một chút, với lại báo cho công ty của anh họ một tiếng, hai bên kết hợp nên lực lượng mới lớn như thế này."
Cô nói rất hợp tình hợp lý.
"Tóm lại giải quyết xong là được, nếu không thì nhóc Tinh Thần đáng thương quá."
*
Tô Hàm đang chờ trong phòng hóa trang. Hôm nay, hắn có một chương trình ẩm thực, là chương trình nổi tiếng nhất của Đài Dứa. MC là người đã có kinh nghiệm dẫn chương trình nhiều năm, rất có tiếng nói trong lòng công chúng.
Đây là tài nguyên mà Lưu Tư Hào dành cho hắn, không uổng công hắn lấy lòng người này bấy lâu nay.
Chẳng qua nhìn trên mạng thế trận đang nghiêng về một phía, sắc mặt hắn không được tốt lắm.
Người tìm người bôi nhọ Cố Tinh Thần thật sự là hắn, nhưng những gì hắn nói cũng là sự thật cơ mà.
Giải trí Xán Tinh, một công ty không có tiếng tăm gì, cứ thế từ đâu lòi ra, chiếm hết tất cả sự nổi bật.
Nhưng đáng chết là có người thật sự rất may mắn, dù hắn làm thế nào cũng kém cạnh so với người ta. Hắn chỉ cảm thấy không cam lòng, dù hắn làm gì thì Cố Tinh Thần vẫn như cái gai chặn ngang họng hắn vậy, cứ chắn ngang đó làm hắn vô cùng khó chịu.
Có người đi vào, Tô Hàm thu lại nét mặt dữ tợn của mình và thay vào đó là vẻ mặt dịu dàng, giống như một đóa sen trắng ngây thơ không hiểu sự đời.
"Chào mọi người, tôi là Tô Hàm, nếu có điều gì sai sót, xin mọi người chỉ giáo nhiều hơn."
Không ai đánh người đang cười, vì thế mọi người đều nể mặt hắn mà đáp lại vài câu.
Lần này đều là những gương mặt mới, không có bộ phim tiêu biểu nào làm vốn, chỉ muốn đến để công chúng quen mặt. Đều là người trẻ tuổi nên bầu không khí xem như hòa hợp.
Tô Hàm thu lại di động, vừa để chuyên viên trang điểm hóa trang, vừa xem kịch bản. Trong đó là những vấn đề mà MC sẽ hỏi, chỉ có vài câu, chỉ cần học thuộc rồi tự mình tập trả lời là được, miễn sao không mắc lỗi thì lần này coi như đã thành công xuất hiện trong tầm nhìn của công chúng.
Tô Hàm đi theo ba khách mời khác lên sân khấu, hai nam hai nữ, rất thích hợp để bắt cặp với nhau.
Mặc dù đây là chương trình ẩm thực nhưng chỉ cần mỗi người làm việc mà mình rành nhất, phối hợp với MC trêu đùa chọc cười, cuối cùng tham gia một trò chơi tập thể là xem như đã quay xong.
Chỉ là các chủ đề đều dùng để tăng nhiệt độ, tranh thủ để được xuất hiện nhiều trước màn ảnh, nên đương nhiên khó có thể tránh khỏi việc sẽ đề xuất các bộ phim mà các khách mời tham gia trong chương trình.
Bộ phim tiêu biểu của Tô Hàm chính là ⟪Điệp Ảnh⟫.
Đến lượt Tô Hàm, đầu tiên MC khen một thôi một hồi: "Mặc dù Tô Hàm chỉ là người mới nhưng đã từng diễn một bộ phim về đề tài gián điệp. Mọi người đều biết đề tài về gián điệp không dễ diễn, tiếp theo đây chúng ta hãy xem Tô Hàm đã thể hiện kỹ thuật diễn xuất sắc như thế nào trong bộ phim đó nhé."
Trên màn hình lớn là đoạn phim Tô Hàm diễn chung với các diễn viên quan trọng khác trong phim, bao gồm Lục Tấn Tắc, Cố Tinh Thần và nữ chính.
Tô Hàm tự hào tươi cười, cảm thấy thỏa mãn khi nhìn thấy diễn xuất của mình trên màn ảnh. Hắn cảm thấy kỹ thuật diễn của bản thân khá tốt, ừ, trang phục cũng đẹp, gương mặt cũng đẹp.
Nhưng mà, mặc dù hắn đang đứng trên sân khấu nhưng vẫn nghe được tiếng xì xào bàn tán của khán giả bên dưới.
"Ôi, đó là ai thế, cái người đứng đối diện Tô Hàm ấy, diễn vai song sinh à? Tớ thấy cậu ta đáng yêu ghê, cáu kỉnh tức giận siêu đáng yêu."
"Í í í, người này đẹp trai quá, trên người toát ra vẻ liêm chính, nam tính đến muốn xỉu!"
Tức giận đáng yêu cái quỷ gì!
Nam tính cái gì!
Suýt chút nữa Tô Hàm không thể giữ nổi nét cười. Đây là đang phô diễn kỹ thuật diễn của hắn có được không, mấy người mù hết cả rồi à?!
Nếu không phải đang đứng trên sân khấu thì hắn đã trực tiếp lao xuống cho mấy người kia hai cái tát rồi.
Phải giữ bình tĩnh.
Tô Hàm tự ám thị mình: hiện giờ vẫn còn ở trên sân khấu, camera khắp nơi, không thể để lộ cảm xúc của mình.
MC cho chiếu lại ba lần, ý là để khích lệ hắn một chút, dù gì thì thật sự cũng chẳng có gì để khen.
Tiếp đó MC lại nói: "Nghe nói Tô Hàm đang quay một bộ phim thần tượng thanh xuân vườn trường, nếu so sánh thì tôi cảm thấy chắc chắn cậu rất hợp diễn nam sinh dịu dàng."
MC vừa nói xong, hai người ngồi kia mỉm cười khó hiểu, còn một cô gái khác thì trực tiếp cười lớn.
MC có chút không hiểu ra sao, cười hỏi: "Mọi người cười gì thế, có chuyện sâu xa gì mà tôi không biết ư? Có thể chia sẻ cho tôi biết một chút không?"
Hai người kia chỉ mím môi, cô gái còn lại thì cởi mở hơn, bèn nói: "Bây giờ đang là trend bá tổng yêu tôi nha. Tô Hàm là kiểu người dịu dàng, rất dễ làm mọi người thích, chúng tôi cười là vì hâm mộ, sau khi phim của Tô Hàm được chiếu chắc chắn sẽ chiếm được rất nhiều fan."
MC gật đầu: "Cô nói rất đúng."
Tô Hàm lại nghe hiểu ẩn ý trong đó, nhưng cũng không thể hiện sự khó chịu ra mặt.
Đây không phải là đang nguyền rủa cậu sao, rằng cậu sẽ không bao giờ diễn được nam chính, chỉ có thể diễn nam hai à!
---
Tác giả có lời muốn nói: Hì hì hì, xin lỗi, cậu không xứng!
HẾT CHƯƠNG 39.