Chương 40

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Hàm ngồi trong một góc, vẻ mặt cau có.
Bạn của Lưu Tư Hào ngồi bên kia hất cằm, nói đùa: "Ôi dào, người đẹp của nhị thiếu trông có vẻ không vui nhỉ? Có phải không muốn chơi với những người như chúng ta không?"
Lưu Tư Hào ngoài miệng nói không có chuyện đó, nhưng lại cau mày nhìn Tô Hàm, bụng nghĩ đi chơi mà lại trưng ra bộ mặt ủ rũ thế này là sao? Có điều gần đây Lưu nhị thiếu rất quan tâm Tô Hàm, bèn cầm ly rượu đến ngồi cạnh hắn, thân mật tựa vào người hắn, dịu dàng hỏi: "Có chuyện gì không vui à?"
Tô Hàm ngửi thấy mùi rượu nồng nặc từ gã thì rất khó chịu, nhưng cũng không từ chối để gã ôm vào lòng: "Anh không xem chương trình truyền hình em tham gia sao? Cứ có người so sánh em với Cố Tinh Thần, thật là bực mình."
Tô Hàm chớp mắt: "Đúng rồi, nhị thiếu có quen biết Lục Tấn Tắc không?"
Lưu Tư Hào thật sự không rõ tình hình công ty nhà mình ra sao, gã không giữ chức vụ quan trọng nào trong công ty, chẳng qua trong công ty có vài người nể mặt cha gã nên thường xuyên nịnh bợ gã.
"Lục Tấn Tắc là ai?"
Tô Hàm: "Là nghệ sĩ của công ty chúng ta, trước đây từng đóng phim chung với em. Nhị thiếu, dù gì cậu ta cũng là nghệ sĩ nhà anh, chắc chắn cậu ta sẽ nghe lời anh, em muốn làm quen với cậu ta."
Dưới ánh mắt nghi ngờ của Lưu Tư Hào, Tô Hàm tiếp tục giải thích: "Cậu ta có kỹ năng diễn xuất rất tốt, hơn nữa rất cá tính. Em muốn nhờ cậu ta chỉ dạy em một chút, có anh nói giúp, cậu ta chắc chắn sẽ hết lòng chỉ dạy em."
Đối mặt với nụ cười ngọt ngào của Tô Hàm, Lưu Tư Hào lập tức cảm thấy mình vừa có năng lực vừa có trách nhiệm, chuyện nhỏ này chỉ cần nói vài lời là có thể giải quyết, không thành vấn đề.
Gã vỗ ngực đảm bảo với tình nhân nhỏ: "Không thành vấn đề, ngày mai anh sẽ kêu người gọi cậu ta tới, vui rồi chứ?"
"Cám ơn nhị thiếu."
Tô Hàm càng cười ngọt ngào hơn, hắn ghé sát tai Lưu Tư Hào thì thầm những lời đường mật, khiến Lưu Tư Hào cười phá lên.
Ngày hôm sau, Lưu Tư Hào nhận được cuộc gọi của công ty, nói không liên hệ được Lục Tấn Tắc, người đại diện của cậu ta đã từ chối yêu cầu này.
Lưu Tư Hào không ngờ một minh tinh nhỏ trong công ty lại dám từ chối gã, gã cũng chưa từng nghe qua tên Lục Tấn Tắc này nên chắc chắn không phải là minh tinh lớn. Cho dù là minh tinh lớn cũng phải nể mặt gã vài phần, từ chối thẳng thừng như vậy là có ý gì? Không muốn lăn lộn trong giới giải trí nữa à?!
Càng như vậy, Lưu Tư Hào càng cảm thấy mình bị coi thường.
Ý là khinh thường gã chỉ là nhị thiếu gia, không có quyền uy nên mới phớt lờ gã? Trước đây từng có người phớt lờ gã, cũng đã sớm giải nghệ rồi.
"Không được, bắt buộc phải hẹn cậu ta ra cho tôi! Không đến à? Không đến thì đóng băng, phong sát, tôi xem cậu ta có dám không đến không!"
Lưu Tư Hào rất tức giận, đã lâu không bị mất mặt như vậy, gã cần phải lấy lại thể diện.
Cho dù bây giờ người này có đến nhận lỗi với gã, gã cũng không dễ dàng bỏ qua, phải bắt cậu ta xin lỗi cho đàng hoàng.
Chỉ là, gã chưa đợi được Lục Tấn Tắc, mà lại chờ được cuộc gọi của cha mình.
"Thằng con khốn nạn, cút về đây cho tao! Mày chỉ biết suốt ngày ở bên ngoài gây chuyện, cái gì cũng dám nói, trong vòng nửa tiếng tao muốn thấy mày ở trong nhà!"
Lưu Tư Hào ngây ngẩn, từ nhỏ đến lớn gã chưa từng nghe cha gã nói chuyện với mình bằng giọng điệu này, nói gã được cưng chiều từ nhỏ cũng không sai, nhưng giờ gã lại không biết đã xảy ra chuyện gì.
"Mày quỳ xuống cho tao!"
Cha Lưu vừa thấy Lưu Tư Hào thì giận sôi máu, lạnh lùng hét lên với gã.
Đầu gối Lưu Tư Hào mềm nhũn, không dám phản kháng, lập tức quỳ xuống trước mặt cha Lưu.
"Cha ơi, cha..."
"Cha cái gì cha, tao không có đứa con trai như mày! Mày sợ nhà chúng ta yên bình quá đúng không, nên mới đi chọc Lục Tấn Tắc? Mày không muốn sống nhưng tao còn muốn, mày muốn chết thì cút xa một chút cho tao!"
Lưu Tư Hào chẳng hiểu ra sao, gã chỉ vừa mới nghe tên này vào ngày hôm qua, trước đây chưa từng nghe qua, không phải chỉ là một minh tinh nhỏ không có tiếng tăm gì sao? Tại sao cha gã lại giống như gặp phải kẻ địch vậy?
"Cha, ít ra cha phải nói cho con biết rốt cuộc là chuyện gì?"
Cha Lưu chỉ vào mặt gã: "Có phải mày kêu người đi tìm Lục Tấn Tắc? Còn uy hiếp người ta muốn phong sát, muốn đóng băng không?"
Lưu Tư Hào không dám nói lời nào, chỉ do dự gật đầu.
"Mày!" Cha Lưu hít sâu một hơi, quyết định nói rõ ngọn ngành cho gã biết trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn: "Lục Tấn Tắc là người thừa kế của gia đình họ Lục, cậu ta chỉ treo tên ở công ty chúng ta mà thôi, từ trước đến nay không ai dám quản lý cậu ta. Mày làm bậy làm bạ chuyện gì cũng được, tại sao lại đi tìm cậu ta!"
Lưu Tư Hào đứng hình, ngay sau đó mới phản ứng lại: "Nhà họ Lục? Cha, cha đừng nói là nhà họ Lục đó nhé..."
"Nói nhảm!"
Không phải chứ, tại sao người thừa kế nhà họ Lục lại làm nghệ sĩ trong công ty nhỏ nhà gã chứ? Cậu ta tự mình mở công ty không được sao?
Người thừa kế nhà họ Lục trong truyền thuyết chưa từng xuất hiện bên ngoài, cụ Lục bảo vệ cháu mình rất kỹ. Con trai của cụ Lục mất sớm, chỉ có một đứa cháu cưng duy nhất, người thừa kế nhất định là cậu ta, chẳng qua chưa có ai thấy cậu ta bao giờ.
Thế mà lại là nghệ sĩ nhỏ trong công ty nhà gã.
Lưu Tư Hào cảm thấy mình không thể chấp nhận sự thật này.
Quan trọng nhất chính là, gã đã đắc tội người ta.
Lưu Tư Hào bị dọa sợ: "Cha, con có biết gì đâu. Cậu ta sẽ không làm gì nhà chúng ta chứ? Nhà họ Lục, nhà họ Lục cũng không phải muốn làm gì thì làm, có phải không cha?"
Cha Lưu đẩy tay gã ra: "Mày lập tức thu dọn đồ đạc đi, tối nay bay thẳng ra nước ngoài, tao chưa cho về thì đừng về."
"Đừng mà, cha, làm gì nghiêm trọng đến mức như vậy, cậu ta có phải là kẻ hung hãn gì đâu, chắc sẽ không chèn ép như cha nói!"
Lưu Tư Hào đã quên mất bình thường mình chèn ép người khác như thế nào, bức người ta đến mức muốn tự sát không chỉ một hai lần, lúc này gã lại tự cảm thấy mình bất lực, nhỏ yếu và đáng thương.
"Mày tưởng nhà họ Lục là người mà chúng ta có thể trêu chọc được sao? Người ta khinh thường việc dính dáng đến giới giải trí này chứ không phải là không thể. Mày biết có bao nhiêu công ty trong cả nước có quan hệ với nhà họ Lục không? Chỉ cần một câu nói thôi là công ty nhà chúng ta, nhiều lắm một tháng là sẽ đóng cửa."
Cha Lưu nhìn chằm chằm Lưu Tư Hào, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tao không phải đang bàn bạc với mày, mày lập tức đi thu dọn đồ đạc cho tao!"
Không phải là không thể động vào, mà là có muốn động vào hay không.
Lưu Tư Hào suy sụp ngã vật xuống đất, lẩm bẩm: "Vậy khi nào con mới có thể về nước?"
Cha Lưu: "Chờ khi nào Lục Tấn Tắc quên mày thì mày hẵng về."
Ông ấy không thể vì Lưu Tư Hào mà đánh cược cả công ty nhà mình, không cược nổi.
Lưu Tư Hào không còn sức lực kéo vali, phải chờ đến lúc Lục Tấn Tắc quên gã thì mới có thể trở về, lỡ như cậu ta nhớ mãi không quên gã thì sao?
Giờ phút này, Lưu Tư Hào hận chết Tô Hàm, tìm ai không tìm tự dưng lại đòi tìm Lục Tấn Tắc, đều do hắn hại mới khiến gã thảm đến như vậy, ở nước ngoài có gì mà chơi chứ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Lưu Tư Hào thấy tên người gọi hiện trên màn hình, ánh mắt tối sầm lại.
"Nhị thiếu, anh giúp em hẹn cậu ta được chưa? Hẹn ở đâu nha?" Giọng của Tô Hàm vẫn trong trẻo như thế, là giọng nói mà gã từng thích nhất.
Lưu Tư Hào: "Tô Hàm, tôi nhớ kỹ cậu đấy, cậu suýt chút nữa hại chết tôi rồi. Mẹ kiếp, tốt nhất cậu đừng để tôi gặp lại cậu lần nữa!"
Lưu Tư Hào cúp điện thoại, nhanh chóng nhét quần áo vào vali.
Tô Hàm, món nợ này cậu chờ đó cho tôi.