Chương 41

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không chỉ không hẹn được Lục Tấn Tắc mà còn vô tình đắc tội với Lưu Tư Hào, nhưng Tô Hàm hoàn toàn không hay biết đã xảy ra chuyện gì.
Nếu vì muốn hẹn Lục Tấn Tắc mà dẫn đến việc như lời Lưu Tư Hào nói là suýt chút nữa hại chết gã, vậy thì thân phận của Lục Tấn Tắc càng đáng ngờ hơn.
Sự suy đoán của chính mình làm Tô Hàm giật mình, hắn phải cố kiềm lại tiếng tim đập thình thịch.
Hai tuần sau có đợt tuyên truyền cho phim ⟪Điệp Ảnh⟫, hắn có nên nhân cơ hội này để tạo thiện cảm với người kia hay không? Tô Hàm nở nụ cười, nhất định phải làm được.
Cố Tinh Thần từ đoàn phim trở về nhà.
Ngày hôm qua, tất cả các cảnh quay của đoàn phim đã kết thúc, đạo diễn mời mọi người dự tiệc đóng máy, hôm nay mới cho phép mọi người về nhà.
Về đến nhà, sau mấy tháng xa cách, Cố Tinh Thần cảm thấy mình sắp quên mất mặt mũi người nhà trông như thế nào rồi.
Cậu nằm dài trên ghế sô pha, cảm thấy mình có thể nằm lì ở đó ba ngày ba đêm.
Cố Tinh Thần nhắm mắt mơ màng sắp ngủ, nhưng tiếng chuông điện thoại cứ bám riết không tha, có vẻ như sẽ không dừng lại nếu cậu không nhấc máy.
"Tinh Thần, mau, mau tới công ty một chuyến." Giọng Viên Cần rất vội vàng, nhưng trong đó lại ẩn chứa chút vui mừng.
Cố Tinh Thần ngồi dậy: "Anh Viên có chuyện gì vậy, anh cứ từ từ nói, em mới vừa về đến nhà thôi."
Viên Cần sốt ruột: "Haiz, chuyện này không nói qua điện thoại được, cậu cứ đến công ty một chuyến đi, chuyện lớn đấy!"
"Thôi, để anh tới nhà cậu, chờ anh nhé."
Hai mươi phút sau, Viên Cần vội vàng gõ cửa nhà Cố Tinh Thần. Cố Tinh Thần mang dép lê mềm như bông ra mở cửa, đập vào mắt cậu chính là gương mặt bánh bao của Viên Cần. Viên Cần cực kỳ không khách sáo, xông thẳng vào phòng bếp cầm ly nước tu ừng ực, vừa uống vừa nói luyên thuyên.
"Người đại diện cho trang sức MG trong nước vừa mới liên hệ anh, nói muốn cậu làm người đại diện đấy."
Cố Tinh Thần cảm nhận được bàn tay Viên Cần đang nắm lấy tay cậu run rẩy: "Em có biết người đại diện cho bọn họ không phải siêu sao thì cũng là những ngôi sao hàng đầu không? Trời ơi, rốt cuộc anh đã theo nghệ sĩ thần tiên nào vậy, để anh trong đời mình có thể nhận được hợp đồng đại diện như thế này."
"Trang sức MG?" Đương nhiên Cố Tinh Thần biết thương hiệu này, cậu cũng từng mua vài món đồ của họ. Chẳng qua thương hiệu này vô cùng kén chọn khi chọn người phát ngôn, tại sao họ lại tìm đến cậu? Hợp đồng đại diện này đến tay cậu quá kỳ lạ.
"Sao họ tìm tới em thế? ⟪Điệp Ảnh⟫ vẫn chưa chiếu cơ mà."
Viên Cần: "Tinh Thần à, chúng ta đừng tự xem nhẹ mình, cậu biểu hiện trong Hoang Dã rất tốt đó."
Cố Tinh Thần: ???
Chỉ bằng một chương trình Hoang Dã mà đã tìm đến cậu, chuyện này không hề hợp lý chút nào. Tuy rằng cậu rất đẹp trai nhưng vẫn chưa đạt tới nhan sắc thần tiên gì đâu.
Có điều đây cũng là cơ hội tốt, Cố Tinh Thần nói: "Vậy anh giúp em hẹn thời gian nhé, em đến bàn chuyện với họ."
Được câu trả lời, Viên Cần tất nhiên rất vui mừng, lập tức đáp lời: "Được, anh hẹn bọn họ tuần sau để em nghỉ ngơi vài ngày. Đúng rồi, Thang thị đang sắp xếp đại sứ hình tượng*, em có muốn đi thử không?"
(*Đại sứ hình tượng: như đại sứ thương hiệu.)
Đại sứ hình tượng của Thang thị.
Cố Tinh Thần trong chớp mắt nhớ lại, đại sứ hình tượng này hẳn là thuộc về Tô Hàm, bởi vì trong truyện gốc, Thang Văn Cảnh là lốp xe dự phòng của Tô Hàm. Cậu tự hỏi ba giây rồi quyết định đi xem thế nào, lỡ như Tô Hàm cũng đi thì cậu nhất định phải quấy rối. Dù sao cũng coi như nể mặt ông ngoại, không thể để Thang Văn Cảnh bị Tô Hàm lợi dụng.
Ba ngày sau, Cố Tinh Thần ngồi trong phòng hội nghị đối mặt với đại diện của MG. Đối phương xác nhận muốn cậu làm người đại diện, hơn nữa phí đại diện còn rất cao.
Hợp đồng đại diện là công việc rất nhẹ nhàng, lại có phí đại diện cao như thế này. Cố Tinh Thần cảm thấy nếu cậu từ chối thì giống như người không biết nắm bắt cơ hội.
Chuyện tốt như vậy, cậu không có lý do gì để từ chối cả.
Vui vẻ ký hợp đồng xong, Cố Tinh Thần chính thức trở thành người phát ngôn cho MG.
Ông chủ hiếm khi đến công ty một chuyến, nhân viên trong công ty hồ hởi đến mức xôn xao. Mặc dù đã biết Cố Tinh Thần chính là ông chủ của mình, nhưng bọn họ đều rất tò mò, bởi vì vị ông chủ này giống như chỉ đang chơi bời, gần như không bao giờ đến công ty.
Vừa khéo Cố Tinh Thần vẫn chưa rời đi, ba nghệ sĩ duy nhất của công ty cũng lần lượt trở về. Nghe nói Cố Tinh Thần đang ở đây, cả đám bèn hùa nhau kéo đến văn phòng của cậu. Bước vào thì thấy cậu đang nhàn nhã uống cà phê xem văn kiện.
Cù Linh dẫn đầu đi vào, ngồi xuống sô pha: "Ây dô, hôm nay ông chủ đại giá quang lâm, sao không báo cho bọn tôi đến tiếp đón thế?"
Kiều Mộng Tâm cười hì hì nói: "Chị Linh, anh Cố không cần chúng ta làm hậu cung đâu."
Tân Võ vẫn chưa thân quen với hai cô gái nên chỉ thành thật đứng một bên.
Cố Tinh Thần đặt văn kiện xuống: "Không ngờ mọi người đều trở về. Chị Linh, em sao dám để bọn chị tiếp đón chứ, em còn phải dựa vào mọi người để kiếm cơm mà. Dạo này sao rồi?"
Cậu vừa nói vừa xem lịch trình của ba người. Nhìn chung, hành trình của ba người đều được sắp xếp riêng cho từng người, hơn nữa con đường của ba người đều khác nhau nên đều có định hướng phát triển chính khác nhau.
Kiều Mộng Tâm là người hoạt bát nhất: "Phim của em sắp khởi quay, anh Cố em muốn cám ơn anh, nếu không có anh thì sợ là em không còn cơ hội làm diễn viên nữa."
Tân Võ cũng nôn nóng bộc bạch lòng mình: "Ông chủ, nếu không có cậu, sợ là tôi sẽ đi dọn gạch mất."
Cù Linh chưa nói gì, cô vốn không phải người thích thể hiện cảm xúc. Cô chỉ cần làm tốt việc của mình, làm cho mọi người cùng có lợi chính là sự đáp lại tốt nhất.
Cố Tinh Thần cũng không muốn bọn họ nói lời cảm ơn: "Đây là chuyện đôi bên cùng có lợi. Tôi cũng không phải đồng cảm với mọi người nên mới ký hợp đồng, mà là vì cảm thấy mọi người có tiềm năng, là sinh ra để ăn chén cơm này nên mới ký hợp đồng. Mọi người kiếm tiền cũng là tôi kiếm tiền, đúng không? Sau này đừng nói mấy lời này nữa, mọi người chỉ cần làm tốt việc của mình, tôi tốt thì mọi người cũng tốt."
Kiều Mộng Tâm bị cậu chọc cười: "Anh Cố nói chuyện bình dân ghê."
Cố Tinh Thần cười cười, lời vừa nói ra làm cậu bất chợt nhớ đến điều gì đó, nhưng chỉ lóe qua rồi biến mất.
Viên Cần tiễn người đi rồi trở về, lập tức vui vẻ: "Hiếm khi tất cả trụ cột của công ty chúng ta đều ở đây, hay là cùng nhau ăn một bữa cơm nhé?"
Lời này rất có lý. Nghệ sĩ của công ty đều tề tựu đông đủ đúng là không dễ dàng gì. Cố Tinh Thần tức khắc gọi tất cả người đại diện, tổng cộng tám người, đi liên hoan. Đây vẫn là lần đầu tiên.
Dù gì gần đây Cù Linh khá nổi bật, paparazzi đi theo chụp được một đoàn người đi vào nhà hàng. Cù Linh và Kiều Mộng Tâm xem như đã có tên tuổi, Cố Tinh Thần cũng từng xuất hiện trong Hoang Dã. Trong bốn người chỉ có Tân Võ là không tên không tuổi, nhưng cũng không ảnh hưởng, mọi người đều biết đây chính là nghệ sĩ của Xán Tinh.
Paparazzi nhìn hình chụp nửa ngày, hình ảnh rất rõ ràng. Nếu tất cả nghệ sĩ đều có mặt, thế nào ông chủ cũng sẽ xuất hiện nhỉ? Thế nhưng đến tận đêm khuya, khi bốn người lần lượt lên xe riêng ra về, cũng không thấy người nào giống ông chủ xuất hiện.
# Nghệ sĩ Xán Tinh họp mặt, ông chủ không thấy bóng dáng #
Ông chủ của Xán Tinh vẫn luôn là một sự bí ẩn. Dù sao, người nguyện ý dùng nhiều tiền nâng đỡ ca hậu đã qua thời đỉnh cao như Cù Linh là rất hiếm thấy, mà đối phương vẫn luôn không ra mặt nên ngược lại càng khiến người ta tò mò.
Viên Cần nhìn tin tức trên điện thoại, cười không ngậm được mồm: "Ha ha ha ha, Tinh Thần, trong này có người nói cậu nhất định là ông chủ bụng phệ, tai to mặt lớn đó."
Cố Tinh Thần: "Sức tưởng tượng của họ phong phú ghê, sao không đi làm biên kịch đi. Thế mà còn nói em trái ôm phải ấp chị Linh và Mộng Tâm, chỉ mỗi chị Linh thôi, có cho em mười lá gan em cũng không dám đụng vào."
Lúc này, người nào đó ở nước ngoài cũng nhìn thấy tin tức. Đêm khuya tĩnh lặng nhưng anh không hề buồn ngủ chút nào.
Điện thoại vang lên, trên màn hình hiện ra tên Lục Tấn Tắc. Cố Tinh Thần nhận cuộc gọi, đầu dây bên kia rất yên tĩnh, bên tai là tiếng thở khe khẽ.
"Cậu, bên đó có khỏe không?" Lục Tấn Tắc lên tiếng trước.
Cố Tinh Thần không biết anh muốn hỏi gì: "Khá tốt, làm sao vậy?"
Nhớ đến ảnh chụp trên tin báo, bên cạnh Cố Tinh Thần là hai người phụ nữ, một trái một phải, khiến ánh mắt Lục Tấn Tắc tối lại: "Không có gì, chỉ là xem được tin về cậu. Ngày mai tôi về nước rồi, cùng ăn bữa cơm được chứ?"
"Anh giải quyết xong mọi chuyện rồi à?" Cố Tinh Thần nhớ rõ anh rất bận.
"Ừ." Lục Tấn Tắc nhớ ra còn một hợp đồng cần phải ký, sáng mai ký xong sẽ bay ngay, trả lời: "Gần như vậy."
Cố Tinh Thần nghĩ đến gì đó, nở nụ cười: "Được nha."
---
Tác giả có lời muốn nói:
Lục Tấn Tắc: Bảo bối không vui! Yêu cầu được xuất hiện ngay lập tức.