Yêu Em Đến Chết
Chương 98: Hiểm Nguy Rình Rập
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cánh cửa bật mở, cậu bước xuống căn hầm. Cách bài trí bên trong vẫn y nguyên như cũ. Tiến lại gần hơn một chút, cậu phát hiện mấy thùng carton chứa đầy hàng cấm. Xem ra, đây chính là địa bàn của hai tên kia.
Mở ngăn tủ ra, cậu thấy vài khẩu súng. Gia Thụy chọn lấy một khẩu và lắp đạn vào. Đang chăm chú kiểm tra những khẩu súng, cánh cửa tầng hầm bỗng mở ra.
*Soạt!*
Cậu nghe thấy tiếng bước chân, có vẻ như không chỉ có hai người. Gia Thụy nhanh chóng nép mình vào khe tủ, nằm im bất động.
“Cái nơi này bị mụ già đó phá nát rồi, đúng là phiền phức!”
“Vậy khi nào chúng ta chuyển hàng đi?”
“Sáng mai, sáng mai tao sẽ sắp xếp.”
Cậu đã nghe rõ mồn một cuộc nói chuyện của chúng. May mắn là lúc nãy cậu đã kịp đóng cửa tầng hầm, nếu không, chắc chắn bọn chúng đã nghi ngờ.
Lúc này, bên ngoài xe, Gia Dương dù đã tỉnh nhưng vẫn còn mơ màng vì tác dụng của thuốc mê. Dì thấy tình hình không ổn nên đã lái xe rời đi ngay sau khi bọn chúng đến. Giờ đây, chỉ còn mình cậu ở lại đối mặt với đám người nguy hiểm này.
“Tụi bây có ngửi thấy mùi gì không? Mùi tanh tưởi ghê tởm.”
Gia Thụy nằm dưới khe tủ, không dám thở mạnh. Một tên trong số chúng tiến đến gần chỗ cậu ẩn nấp để bê thùng hàng. Chắc chắn mùi máu dính trên người cậu đã khiến bọn chúng sinh nghi.
Giờ đây, một mình cậu không thể đối đầu với bọn chúng. Cậu thậm chí còn không biết chính xác có bao nhiêu tên nữa.
Đúng lúc này, đột nhiên... mọi thứ chìm vào im lặng... Cả không gian bỗng im bặt, khiến cậu nghĩ rằng có lẽ bọn chúng đã phát hiện ra cậu.
Thời gian dường như ngừng trôi, mọi vật như bị đóng băng.
*Tích... tích... tích... tích... tích... tích...*
Đó là tiếng của khóa điện tử đang được bấm. Sau đó, tiếng bước chân dần xa. Cậu thở phào nhẹ nhõm, đợi đến khi cánh cửa hầm đóng sập lại và mọi thứ hoàn toàn tĩnh lặng mới dám bò ra. Thùng thuốc cấm kia đã được bọc kín, và hai tên nằm gần đó, có vẻ như đã ngủ say.
Cậu quay lại ngăn tủ súng, lấy ra một khẩu súng trường gắn thêm nòng giảm thanh. Gia Thụy thay đôi găng tay khác, cầm súng nhắm bắn chết hai tên kia trong chớp mắt. Nơi này giờ không còn ai, nhưng cậu không biết mật khẩu là gì thì làm sao có thể thoát ra khỏi đây?
Cậu kéo xác hai tên đó giấu vào một căn phòng, sau đó quay lại tìm cách mở khóa mật khẩu. Lúc nãy cậu nghe thấy sáu tiếng *tích* khi chúng bấm số. Nhưng đó là sáu con số nào chứ?
Đúng lúc này, điện thoại cậu rung lên. Gia Thụy mở máy thì thấy số của ba Mộc Lăng.
“Gia Thụy… sao rồi… không…” Cậu không thể nghe rõ hết câu nói của Mộc Nam Kình. Gia Thụy áp điện thoại sát vào miệng, cố gắng nói thật nhanh:
“Mau báo cảnh sát! Bọn chúng giấu hàng cấm ở căn nhà này, tại tầng hầm thứ hai!”
Phía Mộc Nam Kình cũng không nghe rõ lời cậu nói, âm thanh cứ rè rè, lúc lớn lúc nhỏ. Đúng lúc điện thoại của cậu dần mất tín hiệu và báo hết pin thì tiếng tin nhắn từ điện thoại của hai tên kia vang lên.
0585 789 xxx: *Mai chưa đi được, bọn chó săn ngửi được mùi rồi. Có lẽ là ba ngày sau đó. Bọn mày canh chừng đi, tao đi tìm xe. Ba ngày nữa gặp lại...*
Có lẽ tin nhắn còn vài chữ nữa, nhưng vì điện thoại đã bị khóa nên cậu không đọc hết được. Trước mắt là ba ngày nữa bọn chúng mới chuyển hàng. Do đó, cậu phải hành động nhanh hơn bọn chúng mới được.
Gia Thụy đứng đó thử mật khẩu nhưng đều không chính xác. Cậu đứng rất lâu, thậm chí không biết đã bao nhiêu tiếng trôi qua.
Cậu khuỵu xuống vì khát nước và đói lả. Cậu lần mò về phía bếp tìm thức ăn. May mắn thay, có vài ly mì và hai ba chai nước suối. Sau khi ăn xong, Gia Thụy ngã khuỵu xuống. Cậu cảm thấy quá mệt mỏi, hai mắt dường như không thể mở lên nổi nữa... Khung cảnh trước mắt cậu mờ dần rồi chìm vào bóng tối.